Tin90p.com - Văn tuyển: Chùm thơ Vũ Duy Thông(*)
Đăng lúc: 2021-07-05 18:26:00
|
Bởi: admin
|
Lượt xem: 34
|
Chuyên mục: Đời sống xã hội
Nghe tin Thông mất, buồn tê tái mấy ngày. Nhớ những ngày bom đạn mịt mù ở Phân xã TTXVN Hải Phòng cuối những năm sáu mươi, nhà đổ, lửa cháy, gạch vỡ, còi tầu. khói xi măng, Duy Thông, Kim Hải, Trần Mai Hạnh, Cảnh Khanh, Duy Nhân…, những phóng viên đầy nhiệt huyết khi đó …Nhớ mãi bài thơ đầu tiên “Từ góc phố này” của Thông trên “Văn Nghệ”, nhớ nụ cười hiền lành lúc nào cũng cứ như là cười một mình vậy của bạn. Bỗng phảng phất đâu đó câu thơ của Thông một thuở : “Mai sau trên những bãi cồn Đừng tìm tôi dưới cỏ non xanh dày Bởi tôi đã có phút giây Từng theo bầy sếu xoải bay trong mù” Đang mùa hè nóng nực, bằng lăng tím mới bắt đầu nở, vậy mà đã vội theo lũ sếu bay tránh rét nơi đâu vậy Thông ơi. Nhớ thương bạn, lục tìm khắp tủ sách chẳng thấy được một tập thơ kỷ niệm nào. Đành mở sổ cũ, đọc lấy mấy bài thơ mà Thông tự tay chép tặng sau một buổi trà dư tửu hậu nào đó… Nhờ “Truyền thống và phát triển” chuyển giúp những bài thơ tình tài hoa và đầy tâm trạng này của Thông tới bạn bè, những người mãi mãi nhớ đến Thông. Tặng Thông bản thảo thư pháp minh họa cho chính chùm thơ này. (*) Vũ Duy Thông (1944 - 2021), Nhà thơ, nhà báo, nguyên Vụ trưởng Vụ Báo chí xuất bản - Ban Tuyên giáo Trung ương
Điệp khúc bằng lăng Mà bằng lăng tím ngát cả chiều Mà lòng anh bồn chồn, phấp phỏng Em có qua nơi anh không đấy ? Em yêu Hoa oằn mình trong gió lao xao Hoa nở thế thì ai không nóng ruột Con đường ấy cỏ đã trùm kẽ gạch Đã nguôi quên Đã thôi nghĩ ngợi nhiều Hoa bằng lăng, hoa bằng lăng hồ nước Đã có thời ngỡ chẳng thể thiếu nhau Mưa dịu dàng, mưa ngỡ không đâu Đời anh toàn mưa vào lúc cô đơn nhất Thành phố vụn vằn sau nghìn ô cửa khép Thành phố dành anh những chỗ thừa ra Những gốc cây, những mái hiên nhà Phải nép lưng vào cho khỏi ướt Anh trôi nổi vào lúc em đắm ngợp Hoa bằng lăng run rẩy ướt Đường khuya Bao năm rồi hoa vẫn tím dường kia Cứ hè đến lại dăng trước mặt Như chính mình là không sao trốn thoát Như nỗi buồn không tự nó nguôi đi Cuốn sách em cầm Khúc nhạc em nghe Đến ý nghĩ của em giờ đã đổi Người ta chẳng thể đi nếu suốt đời ngoái lại Em hãy tìm hạnh phúc của riêng em Mong bình yên, mong em được bình yên Trong bản nhạc em yêu thời thiếu nữ Trong điệp khúc hoa bằng lăng nở Hoa như cơn mưa tím trước hiên nhà Nhắc ta về một thời đã đi qua... Mưa thu Mưa phùn ứa từ không gian Hàng cây im lặng khóc Chơi vơi muôn hạt cô đơn Cỏ bên đường bạc tóc Đã qua thời trai trẻ Bạn bè xưa giờ khác lắm rồi Chỉ may ra, sau kính mờ cửa sổ Đôi mắt nào còn lặng lẽ nhìn tôi Mái nhà rêu xám, khói uể oải bay Đàn chim trên đường lông ướt bẩn Vội vã nhặt trong ánh ngày quá ngắn Những hạt thóc mầm rơi dọc lối đi Đừng bỏ sót chim ơi, một hạt nữa kìa Cả mùa đông đang rình ta đó Và người hỡi, hãy rời cửa sổ Ra với mặt trời đâu đó sau mưa. Đi vắng Đi vắng một ngày cây lá bâng khuâng Đi vắng một năm lối ngõ phân vân Đi vắng một đời nẻo về cát bụi Không người dõi theo lạnh hương gió thổi Không nơi hẹn tới loanh quanh lối vòng Mắc nợ áo cơm thân cò lặn lội Con thuyền vỡ rồi ván còn nhớ sông Đi vắng quê hương nghe buồn rơm rạ Đi vắng tuổi thơ phai giấc mơ nồng Đi vắng trong nhau lưu lạc trăm năm. Mưa bụi bay Không biết điều gì sẽ đến Nhưng em ơi, sáng nay mưa bụi bay Lâm thâm đường khô sỏi đá Long lanh cây bàng lá gầy Không biết điều gì sẽ đến Niềm vui chăng, hay nỗi buồn chăng? Có thể hôm nay chúng mình chia tay Nhưng em ơi, mưa bụi bay Mùa xuân đến, tìm ta từng chấm nhỏ Có thể ngày mai khổ đau thêm nữa Khi còn thương ngôi sao rụng trong đêm Thương sóng biển xanh một mình Thương đá núi cô đơn tự vỡ… Nhưng em ơi, sáng nay mưa bụi êm Đất trời trắng sữa Mùa xuân thì thầm bên tai Lời mưa xa cách lấp đầy… Lấm tấm … thơ ngây. Với tôi Cuộc đời em màu đen Mặt trời đen Chiếc lá đen Giấc mơ đen Em sống bằng những gì tôi đã quên Với bông hoa bằng mùi hương Với ban ngày bằng hơi ấm trên da thịt Với đêm bằng tĩnh lặng mịt mùng Với con người bằng nước mắt Nước mắt không cần nói gì Vẫn có thể nghe được Em nhìn cuộc đời bằng cái nhìn khác Cái có thật là những gì nắm bắt được Đáng tin là người dẫn đường Hạnh phúc là tự kiếm được miếng ăn Nơi có người là bàn tay nâng dắt Chiều nay, khi em qua cầu Trái tim tôi như ai bóp nghẹt Đó là tật của những người có mắt Nhìn đâu cũng thấy hố sâu. Mùa thu Bỗng dưng đàn sếu bay ngang Thu về sao quá khẽ khàng hỡi thu Chuỗi cườm đứt mối trong mù Tiếng ai gió thổi mơ hồ bãi xa Con ve khô vỏ vườn già Đầm sen gắng nở nụ hoa cuối cùng. Thu về vợi nỗi nhớ mong Trời cao rộng chẳng đợi trông cánh diều Con đường đến với người yêu Giật mình chợt thấy quá nhiều ngã ba Tôi không buồn nữa đâu mà Trước điều chẳng thể đường xa đèo bòng Trước điều dẫu có cũng không Trước điều chẳng thể chờ mong một đời Trước điều như chiếc cốc rơi Nhặt vun sẽ đứt tay người nhặt vun Mai sau trên những bãi cồn Đừng tìm tôi dưới cỏ non xanh dày Bởi tôi đã có phút giây Từng theo bầy sếu xoải bay trong mù. |