Tin90p.com - Sau quyết định của TAND tỉnh Tây Ninh: Quyền đồng sở hữu có bị tước đoạt?

Đăng lúc: 2026-05-27 15:00:00 | Bởi: admin | Lượt xem: 1 | Chuyên mục: Tin90p

Thửa đất số 643 là tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân của ông Mẫn và vợ ông (2000-2018). Tuy nhiên, Quyết định 01 đã tuyên bố đây là tài sản riêng của vợ cũ để bác bỏ quyền lợi của ông Mẫn.

Như báo Pháp luật Việt Nam đã đưa tin: Ông Nguyễn Xuân Mẫn (SN 1965, ngụ P.Bàn Cờ, TPHCM) kết hôn năm 2000 với bà Ng, rồi ly hôn 2018.

Quá trình chung sống, ông và bà Ng. tạo lập được 2 phần đất thuộc thửa 643 (diện tích 16.644,6m2) và thửa 506 (với 4.500m2) tại huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương cũ (nay là TPHCM).

Trong đó, thửa 506 ông đã ký tên để bà Ng chuyển quyền sử dụng đất (QSDĐ) cho Công ty TNHH Việt Ấn (do bà Ng. làm Giám đốc) nên không còn liên quan.

Còn thửa 643, ông để vợ đứng tên nhưng vẫn đảm bảo quyền lợi và nghĩa vụ cho ông, do trong thời kỳ hôn nhân.

Ngày 06/02/2013, vợ chồng ông ký Hợp đồng  số 13.112201 với một ngân hàng bảo lãnh vay tối đa 10,2 tỷ đồng cho Công ty NIVL, thế chấp Quyền sử dụng đất thửa 643.

Cùng ngày, bà Ng- đại diện Công ty ký hợp đồng số 13.112202 với ngân hàng bảo lãnh vay 3,7 tỷ đồng cho Công ty NIVL, thế chấp Quyền sử dụng đất thửa 506.

Do làm ăn thua lỗ, Công ty NIVL đã nộp đơn xin phá sản năm 2018 và ngân hàng kiện Công ty NIVL ra tòa yêu cầu thanh toán nợ.

Từ tháng 8 đến đầu tháng 9/2018, ông Mẫn nhiều lần làm việc với ngân hàng đề nghị tính toàn bộ chi phí đối với khoản vay tối đa 10,2 tỷ được ghi rõ trong hợp đồng, kèm lãi suất để ông thanh toán, giữ lại thửa đất.

Nhưng phía ngân hàng muốn thanh lý, bán đấu giá thửa đất số 643 để thu hồi nợ nên ông khiếu nại.

Ngày 26/9/2018, Cục Thanh tra, giám sát ngân hàng TPHCM có văn bản chuyển đơn của ông đến ngân hàng giải quyết theo thẩm quyền.

Do có nhiều ý kiến khác nhau nên ngân hàng không tiến hành thu giữ tài sản như đã thông báo và chờ phán quyết của toà án.

Ngày 1/7/2025, Tòa án tỉnh Tây Ninh ban hành Quyết định số 01/QĐNVTS-PS  nhằm xác định nghĩa vụ tài sản liên quan đến Công ty CP NIVL, Ngân hàng  cùng các cá nhân, tổ chức có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan, trong khi thủ tục phá sản chưa hoàn tất.

“Ông Nguyễn Xuân Mẫn cho rằng thửa đất số 634 là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân giữa ông và bà Ng nên yêu cầu được chia tài sản còn lại theo quy định pháp luật. Bà Ng do một người đại diện uỷ quyền xác định đây là tài sản riêng của bà Ng”

Quyết định 01 nếu trên cho biết: “Trong quá trình giải quyết phân chia tài sản chung sau ly hôn giữa bà Ng và ông Mẫn thì bà Ng có trình bày thửa đất này do bà đứng tên dùm cho Công ty.., vì mục đích là loại trừ tranh chấp với ông Mẫn, thực tế đây là tài sản riêng của cá nhân bà Ng…”

Đáng chú ý, tại trang 19 của Quyết định 01 nói trên, chính Tòa án đã thừa nhận:

“Các danh sách chủ nợ, người mắc nợ (đã niêm yết danh sách chủ nợ số 16/2019/DSNY ngày 11/12/2019 trên cổng thông tin Toà án nhân dân tối cao), bảng kiểm kê tài sản, thẩm định giá và hồ sơ kiểm toán không thể hiện khoản tiền, tài sản giao cho bà Nguyễn Thị Ng để nhận chuyển nhượng quyền  sử dụng đất đối với 2 tài sản nêu trên, không có thông tin chuyển khoản trả cho người bán liên quan đến 2 tài sản đứng tên bà Ng và Cty.

Ông Nguyễn Xuân Mẫn cùng tập hồ sơ chứng minh bản chất vụ việc.

Ngoài ra, cũng không tìm thấy tài liệu nào thể hiện việc có thỏa thuận đứng tên tài sản như bà Ng đã đề cập”.

Dù xác minh như vậy, nhưng quyết định 01 vẫn “Chấp nhận yêu cầu của bà Nguyễn Thị Ng, không chấp nhận yêu cầu của ông Nguyễn Xuân Mẫn về việc xác định quyền sở hữu đối với số tiền còn lại sau khi trừ nghĩa vụ đảm bảo phải trả cho Ngân hàng.

Hoàn trả cho bà Nguyễn Thị Ng số tiền 7.720.947.665 đồng là số tiền còn lại của thửa đất số 643, tờ bản đồ số 50, tọa lạc tại thị trấn Mỹ Phước, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương do bà Nguyễn Thị Ng đứng tên Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất số BK 174589 được UBND huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương cấp ngày 03/5/2012”, theo quyết định 01 của Tòa án nhân dân tỉnh Tây Ninh.. 

“Dù thừa nhận thiếu chứng cứ, nhưng Thẩm phán vẫn quyết định tước quyền đồng sở hữu của tôi trái với Điều 33, 37 Luật Hôn nhân và Gia đình.

Bản án phúc thẩm số 1081/2020/HNGĐ-PT ngày 08/12/2020 của TAND TPHCM đối với vụ án tranh chấp phân chia tài sản chung sau ly hôn giữa tôi và bà Ng hoàn toàn không đưa ra phán quyết thửa đất 643 là tài sản riêng của bà Ng.

Việc tôi không có ý kiến khi bà Ng rút đơn, vì tài sản này đã được ngân hàng khởi kiện và thỏa thuận với ông Mẫn chờ Tòa án xét xử, thể hiện rõ tại biên bản làm việc ngày 17/10/2018 nên tôi liệt kê vào tài sản chung.

Tôi cũng không có ký công chứng xác nhận đây là tài sản riêng của bà Ng. Tổ thẩm phán căn cứ bản án nêu trên để xác định thửa đất 643 của riêng bà Ng. là không có căn cứ”, ông Mẫn bức xúc.

 Nhận thấy, Quyết định số 01/QĐNVTS-PS ngày 01/7/2025 của Toà án nhân dân Tỉnh Tây Ninh được tuyên nhưng cắt xén thêm bớt, không xem xét toàn bộ nội dung vụ án và các tài liệu chứng cứ cụ thể theo luật định, ông Mẫn đã chứng minh rằng:

“Quyền sở hữu đối với thửa  đất 643 nói trên này được hình thành trong thời kỳ hôn nhân (2000–2018) giữa tôi và vợ, nên theo quy định tại Điều 33 Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014, đây mặc nhiên là tài sản chung của vợ chồng, trừ trường hợp được chứng minh bằng văn bản là tài sản riêng. (Như tôi đã ký cho thửa đất 506 cho bà Ng làm tài sản riêng để trả nợ)

 Thứ hai, bà Ng cho rằng đây là tài sản riêng của bà. Nhưng bà không cung cấp được bất cứ giấy tờ gì để chứng minh đây là tài sản riêng của bà Ng theo pháp luật quy định.

Toà án nhân dân tỉnh Tây Ninh, căn cứ hồ sơ ly hôn của chúng tôi ngày trước. Căn cứ lời khai, đơn khởi kiện bà Ng liệt kê đây là tài sản bà đứng giùm cho công ty, và căn cứ việc bà rút yêu cầu đối với thửa đất trên, mà tôi không có ý kiến gì để không chấp nhận lời trình bày của tôi là không có cơ sở.

Việc Tòa án nhân dân tỉnh Tây Ninh chấp nhận lời khai một phía của bà Ng và cố tình suy luận theo hướng có lợi cho bà Ng, là thiếu khách quan và trái quy định pháp luật.

Nên việc xác định đây là tài sản riêng của bà Ng là hoàn toàn không có cơ sở pháp lý”, ông Mẫn bày tỏ quan điểm.

Theo phapluatplus.baophapluat.vn