Tin90p.com - Sự sống được tiếp nối từ những tấm lòng biết cho đi
...Một cuộc đời tạm khép lại nhưng họ vẫn tiếp tục dâng hiến để cho nhiều cuộc đời khác được hồi sinh. Đó là sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao vô cùng. Họ đã cho đi để rồi còn mãi.
![]() |
| (ảnh minh họa) |
Đầu năm mới, giữa những ngày ai cũng mong cầu bình an và sum vầy, tôi lặng người khi xem một chương trình kể về một gia đình có người con trai không may chết não.
Tai nạn đến quá đột ngột, để lại nỗi đau không gì bù đắp trong lòng cha mẹ. Một cuộc đời trẻ trung khép lại khi phía trước còn biết bao ước mơ. Nhưng chính trong tận cùng mất mát ấy, gia đình em đã đưa ra một quyết định khiến nhiều người nghẹn ngào: hiến tặng nội tạng của con cho y học.
Trái tim, lá gan, thận… và cả đôi mắt của em đã được trao đi. Những phần cơ thể tưởng chừng đã dừng lại ấy lại tiếp tục đập, tiếp tục thở, tiếp tục nhìn thấy ánh sáng trong cơ thể của những con người khác.
Có những bệnh nhân suy tim, suy gan, suy thận tưởng như chỉ còn chờ đợi điều xấu nhất đã được cứu sống. Và ở đâu đó, có những người lần đầu tiên được nhìn thấy gương mặt người thân, được nhìn thấy bầu trời xanh sau bao năm chìm trong bóng tối, nhờ đôi giác mạc của em.
Một cuộc đời khép lại, nhưng nhiều cuộc đời khác được mở ra. Đó là sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao vô cùng.
Tại Việt Nam, nhiều ca ghép tạng thành công đã được thực hiện tại Bệnh viện Việt Đức, Bệnh viện Chợ Rẫy cùng nhiều cơ sở y tế khác. Đằng sau mỗi ca ghép là nỗ lực của đội ngũ y bác sĩ và trên hết là nghĩa cử cao đẹp của những gia đình đã chấp nhận cho đi trong nước mắt. Nếu không có sự đồng thuận ấy, sẽ không có sự hồi sinh nào diễn ra.
![]() |
| (Hình ảnh một ca ghép tạng). |
Nghe câu chuyện ấy, lòng tôi dâng lên bao cảm xúc. Bởi gia đình tôi cũng từng là một gia đình được cứu sống nhờ nghĩa cử của những người hiến máu. Gần hai mươi năm trước, mẹ tôi phải trải qua ca mổ tim. Điều khiến gia đình lo lắng không chỉ là cuộc phẫu thuật lớn, mà còn vì mẹ thuộc nhóm máu hiếm B Rh âm (B trừ).
Tỷ lệ người có cùng nhóm máu rất thấp, việc tìm đủ lượng máu phù hợp để truyền là vô cùng khó khăn. Những ngày ấy, chúng tôi sống trong sự thấp thỏm và cầu nguyện. Vậy mà rồi, những anh, những chị - những con người chúng tôi chưa từng quen biết - đã tình nguyện hiến máu. Họ đến bệnh viện, lặng lẽ cho đi giọt máu quý giá của mình để cứu một người mẹ xa lạ.
Nhờ những đơn vị máu ấy, mẹ tôi đủ điều kiện bước vào phòng mổ. Ca mổ thành công. Mẹ tôi được giữ lại sự sống.
Đến hôm nay, mẹ tôi đã ra đi về nơi vĩnh hằng. Quy luật của đời người không ai có thể tránh. Nhưng tôi không bao giờ quên rằng, gần hai mươi năm trước, chính những người hiến máu đã giành lại mạng sống cho mẹ tôi. Nhờ họ, tôi có thêm gần hai thập kỷ được ở bên mẹ, được nghe mẹ dặn dò, được làm con thêm một quãng đời dài. Khoảng thời gian ấy là món quà vô giá mà không điều gì có thể đong đếm.
Tôi không biết hết tên từng người đã hiến máu năm ấy. Có thể họ cũng không nhớ mình đã từng cứu một người mẹ xa lạ. Nhưng trong trái tim tôi, họ luôn là những ân nhân. Gia đình tôi mãi mãi biết ơn. Vì thế, khi nghe câu chuyện về gia đình người con trai chết não hiến tạng, trao lại nhịp tim và ánh sáng cho người khác, tôi càng thấm thía hơn giá trị của sự cho đi.
Hiến máu, hiến mô, hiến tạng - đó không chỉ là hành động y học, mà là hành động của lòng nhân ái. Nó biến nỗi đau thành hy vọng. Nó biến mất mát thành sự tiếp nối. Một trái tim có thể ngừng đập, nhưng nhiều trái tim khác được hồi sinh.
Một đôi mắt có thể khép lại, nhưng nhiều đôi mắt khác được mở ra để nhìn thấy cuộc đời. Một người ra đi, nhưng tình yêu thương ở lại. Tôi viết những dòng này bằng tất cả sự xúc động và biết ơn.
Xin cúi đầu tri ân gia đình em trai đã chọn cách để con mình tiếp tục sống trong hình hài của người khác. Xin chân thành cảm ơn những người đã hiến máu cứu mẹ tôi gần hai mươi năm trước. Và xin cảm ơn tất cả những ai đang và sẽ sẵn sàng cho đi một phần thân thể mình để cứu người. Cuộc đời mong manh, nhưng tình người thì bền bỉ.
Khi con người biết sẻ chia, sự sống sẽ không khép lại trong vô nghĩa. Nó sẽ được tiếp nối – trong nhịp tim của người khác, trong ánh mắt của người khác, trong những gia đình được đoàn tụ và trong những ký ức biết ơn không bao giờ phai nhạt.
Huỳnh Ngọc Hiếu

