Tin90p.com - Mẹ ơi, con vẫn nhớ mẹ vô cùng!

Đăng lúc: 2026-06-10 18:12:00 | Bởi: admin | Lượt xem: 1 | Chuyên mục: Tin90p

Đã hai năm rồi mẹ nhỉ… Hai năm kể từ ngày mẹ rời xa chúng con để về với cha. Người ta vẫn thường nói thời gian sẽ làm dịu đi mọi nỗi đau. Nhưng với con, thời gian chỉ khiến nỗi nhớ mẹ lắng sâu hơn trong tim.

Đêm nay, trong không gian tĩnh lặng trước ngày giỗ mẹ tròn hai năm, con lặng lẽ ngồi trước bàn thờ, nhìn làn khói hương bay chậm trong ánh đèn vàng nhạt. Khói hương mỏng manh như những ký ức về mẹ đang trở về trong lòng con, rõ ràng và da diết đến nghẹn ngào.

Bên di ảnh, mẹ vẫn mỉm cười hiền hậu như ngày nào. Nụ cười ấy đã theo con suốt tuổi thơ, theo con trong những năm tháng trưởng thành và cả những lúc cuộc đời đầy giông bão. Thế nhưng giờ đây, con chỉ còn có thể nhìn mẹ qua tấm ảnh nhỏ và gọi mẹ trong nỗi nhớ không nguôi.

Hai năm rồi mẹ nhỉ… Hai năm kể từ ngày mẹ rời xa chúng con để về với cha. Người ta vẫn thường nói thời gian sẽ làm dịu đi mọi nỗi đau. Nhưng với con, thời gian chỉ khiến nỗi nhớ mẹ lắng sâu hơn trong tim.

Có những nỗi đau không còn bật thành tiếng khóc, nhưng âm thầm nhói lên mỗi ngày, mỗi khi con nhớ về mẹ. Con nhớ những ngày còn bé ở quê nhà. Gia đình mình chẳng khá giả gì, nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười.

Chân dung mẹ tôi khi còn khỏe (ảnh: Chu Trọng Trung). 

Mẹ là người phụ nữ cả đời lam lũ. Mẹ thức khuya dậy sớm, tảo tần mưa nắng để chăm lo cho gia đình. Đôi bàn tay mẹ ngày một chai sần theo năm tháng. Mái tóc đen ngày nào cũng dần bạc trắng bởi những lo toan không tên.

Ngày ấy, con còn quá vô tư để hiểu được những hy sinh thầm lặng của mẹ. Con chỉ biết mỗi sáng thức dậy đã thấy mẹ tất bật ngoài sân. Mỗi bữa cơm đều có mẹ ngồi chờ các con. Mỗi lần đau ốm đều có bàn tay mẹ dịu dàng xoa trán.

Đối với con, mẹ giống như bầu trời. Bầu trời ấy luôn hiện hữu nên con cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ mất đi. Rồi con lớn lên, rời quê đi học, đi làm, lập gia đình và xây dựng cuộc sống riêng.

Dù ở đâu, làm gì, trong lòng con vẫn luôn có hình bóng của mẹ. Những lần gọi điện về nhà, mẹ chẳng bao giờ hỏi con kiếm được bao nhiêu tiền hay làm được việc lớn lao gì.

Điều mẹ quan tâm nhất vẫn là: “Con ăn uống đầy đủ chưa?” “Con nhớ giữ gìn sức khỏe nghe con.” Những câu nói giản dị ấy ngày trước con nghe rất đỗi bình thường.

Đến hôm nay, khi mẹ không còn nữa, con mới hiểu đó là những lời yêu thương vô điều kiện mà không ai trên đời có thể dành cho con như mẹ.

Một bức ảnh mẹ chụp lúc sinh thời cùng các con, các cháu (ảnh: Trọng Trung). 

Sau này, khi cha mẹ vào Nam sống cùng con cháu, con từng nghĩ đó sẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Con sẽ được ở gần để chăm sóc và báo hiếu cha mẹ sau bao năm xa cách.

Nhưng cuộc đời vốn vô thường. Cha ra đi trước. Ngày tiễn cha, con nhìn thấy nỗi cô đơn hiện rõ trong đôi mắt mẹ. Người bạn đời đã cùng mẹ đi qua biết bao khó khăn nay không còn nữa. Từ đó mẹ ít cười hơn, lặng lẽ hơn và già đi rất nhiều.

Rồi một ngày, mẹ cũng rời xa chúng con. Đó là ngày đau đớn nhất trong cuộc đời con. Con vẫn nhớ như in khoảnh khắc nhìn mẹ nằm yên lặng. Con gọi mẹ trong tuyệt vọng. “Mẹ ơi…” “Mẹ ơi, mẹ nhìn con đi…” Nhưng mẹ đã không còn nghe thấy nữa.

Khoảnh khắc ấy, con hiểu rằng từ nay mình đã mất đi người yêu thương mình nhất trên đời. Ngày đưa mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng, con bước đi trong nước mắt.

Mỗi bước chân như nặng trĩu. Con muốn níu mẹ lại. Muốn được nghe tiếng mẹ thêm một lần nữa. Muốn được gọi mẹ thêm một lần nữa. Nhưng tất cả chỉ còn là nỗi bất lực nghẹn ngào. Hai năm qua, căn nhà vẫn vậy.

Những kỷ vật của mẹ vẫn còn nguyên đó. Chiếc ghế mẹ thường ngồi vẫn ở góc quen thuộc. Nhưng mẹ thì không còn nữa.

Nhiều lần trở về nhà, con vẫn có cảm giác mẹ đang ở đâu đó trong căn bếp nhỏ. Vẫn đang chuẩn bị bữa cơm cho con cháu. Vẫn đang chờ mọi người trở về đông đủ. Rồi con lại giật mình nhận ra tất cả chỉ còn là ký ức.

Có những đêm con mơ thấy mẹ. Trong giấc mơ, mẹ vẫn khỏe mạnh, vẫn hiền từ như ngày nào. Con chạy đến ôm lấy mẹ như một đứa trẻ. Con muốn kể cho mẹ nghe thật nhiều điều. Nhưng rồi con tỉnh giấc. Căn phòng chỉ còn lại bóng tối.

Ngoài kia đêm vẫn dài. Còn mẹ thì đã ở một nơi rất xa. Ngày mai là ngày giỗ hai năm của mẹ. Con cháu lại quây quần bên nhau, kính cẩn thắp nén hương thơm tưởng nhớ mẹ. Nhưng với riêng con, đó là ngày nỗi nhớ mẹ trở về nguyên vẹn nhất.

Mẹ ơi! Hai năm rồi mà con vẫn chưa thể quen với việc không còn mẹ trên cõi đời này. Con vẫn nhớ mẹ trong từng bữa cơm gia đình. Nhớ mẹ trong những ngày mưa nắng đổi mùa. Nhớ mẹ trong mỗi niềm vui.

Và càng nhớ mẹ hơn trong những lúc cuộc đời có những nỗi buồn không biết sẻ chia cùng ai. Mẹ đã dành cả cuộc đời để yêu thương các con.

Mẹ sống như dòng sông âm thầm chở nặng phù sa, lặng lẽ bồi đắp cho cuộc đời con cháu mà chẳng bao giờ đòi hỏi sự đền đáp.

Hôm nay, trước di ảnh mẹ, con chỉ biết lặng lẽ cúi đầu thắp nén hương thơm và cầu mong mẹ nơi chín suối được bình an, thanh thản.

Nếu có thể gửi đến mẹ một lời từ tận đáy lòng mình, con chỉ muốn nói rằng: Con nhớ mẹ. Nhớ giọng nói dịu dàng của mẹ. Nhớ đôi bàn tay gầy guộc đã nuôi con khôn lớn. Nhớ dáng mẹ tất bật trong căn bếp nhỏ. Nhớ ánh mắt yêu thương luôn dõi theo con suốt cuộc đời.

Mẹ đã đi xa, nhưng tình yêu của mẹ vẫn còn ở lại. Ở trong ký ức. Ở trong từng nhịp đập trái tim con. Ở trong những điều tốt đẹp mà mẹ đã để lại cho con cháu.

Và chừng nào con còn sống, chừng đó hình bóng của mẹ vẫn mãi ở trong tim con. Mẹ ơi… Con nhớ mẹ nhiều lắm. Nhớ mẹ đến vô cùng…

 

Theo phapluatplus.baophapluat.vn