Tin90p.com - Xin đừng làm đau con trẻ!
...Ở đâu đó trong xã hội này, vẫn còn có những người may mắn được làm cha, làm mẹ, được ôm trong tay chính giọt máu của mình, nhưng lại đối xử với con bằng sự tàn nhẫn đến nhói lòng.
Giữa cuộc sống hiện đại hôm nay, khi y học ngày càng phát triển, người ta vẫn thấy đâu đó những cặp vợ chồng lặng lẽ nắm tay nhau đi khắp các bệnh viện điều trị hiếm muộn, mong có được một tiếng gọi “ba”, một tiếng gọi “mẹ”. Có những người phụ nữ phải trải qua biết bao lần tiêm thuốc, bao lần đau đớn trên bàn phẫu thuật, bao đêm khóc thầm vì khát khao được làm mẹ. Có những người đàn ông nhìn vợ mình tiều tụy mà bất lực, chỉ mong một ngày trong căn nhà nhỏ có tiếng trẻ con cười đùa. Nhiều cặp vợ chồng mất mười năm, hai mươi năm, thậm chí gần hết tuổi thanh xuân chỉ để đi tìm một đứa con. Vậy mà đau đớn thay, ở đâu đó trong xã hội này, lại có những người may mắn được làm cha, làm mẹ, được ôm trong tay chính giọt máu của mình, nhưng lại đối xử với con bằng sự tàn nhẫn đến nhói lòng. Có những đứa trẻ mới vài tháng tuổi đã phải mang trên người đầy vết bầm tím. Có những đứa bé mới lên ba, lên bốn đã phải sống trong sợ hãi ngay chính căn nhà của mình. Có những đứa trẻ mỗi khi nghe tiếng chân cha mẹ là co rúm người lại vì sợ bị đánh. Và đau đớn hơn cả, người gây ra những vết thương ấy lại chính là người sinh ra các em. Mỗi lần đọc những bản tin về bạo hành trẻ em, lòng người lại quặn thắt. Người ta không hiểu nổi tại sao một người mẹ từng mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, từng nghe tiếng con khóc chào đời mà bật khóc hạnh phúc, lại có thể xuống tay đánh đập con mình một cách tàn nhẫn. Người ta cũng không hiểu nổi tại sao một người cha từng nâng niu đứa con bé bỏng trong vòng tay, lại có thể dùng roi vọt, dùng bạo lực để trút giận lên cơ thể non nớt ấy. Một đứa trẻ sinh ra đâu có quyền lựa chọn cha mẹ cho mình. Các em đến với cuộc đời bằng sự vô tư, bằng đôi mắt trong veo và một trái tim hoàn toàn thuần khiết. Điều duy nhất các em cần là được yêu thương, được che chở, được lớn lên trong vòng tay bình yên của gia đình. Thế nhưng, nhiều đứa trẻ lại đang sống trong địa ngục ngay chính nơi đáng lẽ phải là mái ấm. Có những em bị đánh chỉ vì làm đổ chén cơm. Có những em bị chửi mắng chỉ vì khóc nhiều. Có những em bị bỏ đói, bị bắt quỳ hàng giờ, bị đánh bằng cây gỗ, dây điện hay những vật dụng trong nhà chỉ vì người lớn nóng giận. Những đứa trẻ ấy đâu biết mình đã làm gì sai. Các em chỉ biết đau. Chỉ biết sợ. Chỉ biết ôm lấy thân mình rồi khóc. Người lớn thường nghĩ rằng trẻ con sẽ quên nhanh thôi. Nhưng không, những trận đòn roi ấy có thể theo các em suốt cả cuộc đời. Những vết thương trên da thịt rồi sẽ lành, nhưng những tổn thương trong tâm hồn sẽ ở lại mãi mãi. Một đứa trẻ lớn lên trong tiếng quát mắng sẽ dần mất đi sự tự tin. Một đứa trẻ lớn lên trong bạo lực sẽ mang đầy mặc cảm và sợ hãi. Có những em lớn lên mà chưa từng biết thế nào là một cái ôm đúng nghĩa. Có những em cả tuổi thơ chỉ mong cha mẹ đừng đánh mình nữa. Đó là nỗi đau không gì có thể bù đắp được. Điều đáng buồn là nhiều người lớn vẫn luôn viện lý do “dạy con” để bao biện cho bạo lực. Họ cho rằng “thương cho roi cho vọt”, rằng đánh con là cách để con nên người. Nhưng không một bài học nào được xây dựng bằng nước mắt và sự sợ hãi. Một đứa trẻ ngoan không phải vì bị đánh đến sợ. Một đứa trẻ trưởng thành thật sự là đứa trẻ được lớn lên trong yêu thương, được lắng nghe, được dạy dỗ bằng sự bao dung và kiên nhẫn. Cha mẹ nào cũng có áp lực cuộc sống. Có người mưu sinh vất vả, có người áp lực cơm áo gạo tiền, có người mệt mỏi vì công việc. Nhưng tất cả những điều đó không thể là lý do để trút cơn giận lên con trẻ. ![]() Đứa bé ấy không có lỗi. Các em không phải nơi để người lớn xả hết những tổn thương của mình. Các em sinh ra để được yêu thương. Làm cha mẹ không chỉ là sinh con ra. Làm cha mẹ là phải học cách yêu thương, học cách kiềm chế cảm xúc, học cách hy sinh và bảo vệ con mình khỏi mọi tổn thương của cuộc đời. Nếu chưa sẵn sàng yêu thương một đứa trẻ, xin đừng sinh con ra. Bởi mỗi đứa trẻ là một sinh linh bé nhỏ, là món quà mà cuộc đời ban tặng. Các em không phải công cụ để người lớn trút giận, càng không phải nơi để những cơn nóng nảy được phép tồn tại. Có những cặp vợ chồng ngoài kia chỉ cần được nghe tiếng con khóc một lần thôi cũng đủ hạnh phúc cả đời. Họ chấp nhận bán tài sản, vay mượn tiền bạc, chịu đựng đau đớn thể xác và tinh thần chỉ mong có một đứa con để yêu thương. Nhìn họ nâng niu từng chiếc áo em bé, từng đôi giày nhỏ xíu mới thấy rằng, được làm cha mẹ là một điều thiêng liêng đến nhường nào. Vậy nên, càng không thể chấp nhận những hành vi bạo hành trẻ em. Không thể chấp nhận việc một đứa bé bị đánh đập đến nhập viện. Không thể chấp nhận việc một em nhỏ bị hành hạ trong im lặng suốt thời gian dài. Không thể chấp nhận việc người lớn dùng sức mạnh để làm đau những sinh linh không thể tự bảo vệ mình. Bạo hành trẻ em không chỉ là tội ác đối với một con người, mà còn là vết thương đối với cả xã hội. Bởi một đứa trẻ bị tổn thương hôm nay có thể sẽ mang theo những ám ảnh ấy suốt mai sau. Có những em lớn lên với sự thù hận. Có những em mất niềm tin vào tình yêu thương. Và cũng có những em cả đời không thể chữa lành tuổi thơ của mình. Trẻ em không cần những điều quá lớn lao. Các em chỉ cần được ăn một bữa cơm trong tiếng cười. Chỉ cần được ôm vào lòng khi sợ hãi. Chỉ cần được nghe một câu nói dịu dàng. Chỉ cần được sống đúng nghĩa là một đứa trẻ. Một mái nhà giàu có chưa chắc làm nên hạnh phúc, nhưng một mái nhà có yêu thương chắc chắn sẽ nuôi lớn những tâm hồn đẹp. Xin những người đang làm cha, làm mẹ hãy nhớ rằng: Con trẻ không phải đến để chịu đựng những cơn giận dữ của người lớn. Các em đến với cuộc đời này để được yêu thương. Khi nhìn vào đôi mắt ngây thơ của con mình, xin hãy nghĩ rằng đó là sinh linh bé nhỏ mang dòng máu của chính mình. Đừng để một phút nóng giận biến thành nỗi đau theo con cả cuộc đời. Đừng để tiếng khóc của trẻ thơ vang lên trong tuyệt vọng giữa chính căn nhà của mình. Và xã hội cũng không được phép im lặng trước bạo hành trẻ em. Mỗi người lớn cần lên tiếng khi thấy trẻ bị hành hạ. Mỗi hàng xóm, mỗi người thân, mỗi thầy cô cần dang tay bảo vệ trẻ em trước những nguy hiểm đang rình rập quanh các em. Bởi trẻ em không có khả năng tự bảo vệ mình. Các em cần người lớn bảo vệ. Một xã hội văn minh không được đo bằng những tòa nhà cao bao nhiêu, mà được đo bằng cách người ta đối xử với trẻ em như thế nào. Xin hãy yêu thương trẻ em nhiều hơn. Xin hãy nhẹ nhàng với các mình nhiều hơn. Và xin đừng bao giờ làm đau những đứa trẻ mà chính mình đã sinh ra trên cuộc đời này./.
|
