Tin90p.com - Từ cột mốc 55: Nơi ánh sáng nối dài trên đường biên

Đăng lúc: 2026-09-20 10:43:00 | Bởi: admin | Lượt xem: 1 | Chuyên mục: Tin90p

Có những chuyến đi, khi trở về, người ta mang theo vài tấm ảnh, vài món quà kỷ niệm và những câu chuyện để kể. Nhưng cũng có những chuyến đi để lại trong lòng một cảm xúc rất khó gọi thành tên, một cảm xúc cứ ở lại, lặng lẽ và sâu sắc.

Với tôi, hành trình Caravan “An toàn giao thông đến học đường” lần này là một chuyến đi như thế.

Chúng tôi có mặt tại xã Tuy Đức, tỉnh Lâm Đồng, nơi vùng biên giới Việt Nam – Campuchia có cột mốc 55. Đứng trước cột mốc thiêng liêng của Tổ quốc, tôi bất giác lặng người.

Từ cột mốc 55: Nơi ánh sáng nối dài trên đường biên.

Chỉ một bước chân nữa thôi, phía bên kia đã là đất nước Campuchia. Còn nơi chúng tôi đang đứng là đất Việt Nam – là phần lãnh thổ mà biết bao thế hệ cha ông đã gìn giữ bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh.

Một cột mốc tưởng như nhỏ bé giữa núi rừng bao la, nhưng phía sau nó là cả một chiều dài lịch sử.

Tôi đưa mắt nhìn về phía đường biên, nhìn những người lính đang ngày đêm làm nhiệm vụ, rồi bất giác thấy lòng mình nghẹn lại.

Có những chuyến đi, khi trở về, một cảm xúc cứ ở lại, lặng lẽ và sâu sắc.

Đất nước này bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có, để mỗi chúng ta có thể sống, làm việc, đi lại trên quê hương mình, ở đâu đó vẫn có những người đang âm thầm đứng gác. Họ có thể trải qua những đêm mưa rừng, những ngày nắng gắt, những thời khắc vắng lặng giữa núi rừng biên giới, nhưng nhiệm vụ giữ gìn từng cột mốc, từng mét đường biên vẫn luôn ở đó.

Cột mốc 55 vì thế không chỉ là một dấu hiệu phân định lãnh thổ, đó còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của mỗi người đối với Tổ quốc.

Hành trình Caravan “An toàn giao thông đến học đường”.

Trong hành trình 4 năm mang Caravan “An toàn giao thông đến học đường” đến với nhiều vùng miền, chúng tôi luôn mong muốn không chỉ mang những chiếc mũ bảo hiểm, những món quà hay kiến thức an toàn giao thông đến với học sinh, mà còn được làm một điều gì đó thiết thực cho những nơi mình đi qua.

Và lần này, tại xã Tuy Đức, tỉnh Lâm Đồng, một phần ý nghĩa đặc biệt của hành trình ấy được gửi gắm qua những ánh đèn. Hơn 3,2 km đường biên được lắp đặt hệ thống điện năng lượng mặt trời, đưa ánh sáng đến những đoạn đường vốn chìm trong bóng tối khi màn đêm buông xuống.

Đó không chỉ là những chiếc đèn, là ánh sáng của sự sẻ chia. Là ánh sáng dành cho những người lính đang ngày đêm canh giữ biên cương, dành cho những người dân sống gần đường biên, để mỗi buổi tối bà con đi làm, đi lại trên những con đường quen thuộc có thêm sự an tâm.

Và với chúng tôi, ánh sáng ấy còn mang một ý nghĩa rất khác. Đó là cảm giác khi nhìn thấy một con đường biên giới từng chìm trong bóng tối nay đã có những ngọn đèn nối dài. Từng ánh đèn nhỏ bé đứng cạnh nhau, tạo thành một dải sáng giữa núi rừng.

Đó không chỉ là những chiếc đèn, là ánh sáng của sự sẻ chia. Là ánh sáng dành cho những người lính đang ngày đêm canh giữ biên cương.

Tôi đứng nhìn mà xúc động. Bởi chúng tôi hiểu rằng, một chiếc đèn không thể làm thay đổi cả thế giới. Nhưng một chiếc đèn được đặt đúng nơi, đúng lúc có thể giúp một người dân nhìn rõ con đường phía trước; giúp một chiến sĩ thêm thuận lợi khi thực hiện nhiệm vụ và giúp một vùng biên giới cảm nhận rõ hơn sự quan tâm của cộng đồng.

Trong hành trình ấy, Caravan của Báo Pháp luật Việt Nam còn mang theo một món quà rất gần gũi với học sinh, những chiếc mũ bảo hiểm.

Có những chuyến đi, khi trở về, người ta mang theo vài tấm ảnh, vài món quà kỷ niệm và những câu chuyện để kể. Nhưng cũng có những chuyến đi để lại trong lòng một cảm xúc rất khó gọi thành tên, một cảm xúc cứ ở lại, lặng lẽ và sâu sắc.

Chúng tôi trao những chiếc mũ ấy cho các em với mong muốn mỗi ngày đến trường, các em không chỉ học chữ, học kiến thức mà còn học cách bảo vệ chính mình khi tham gia giao thông.

Những chiếc mũ nhỏ trên đầu các em có thể không phải là món quà lớn, nhưng chúng tôi mong rằng phía sau mỗi chiếc mũ sẽ là một thói quen tốt, một hành trình an toàn và một tương lai bình yên hơn.

Bên cạnh đó là những máy nước lọc sạch, để các em học sinh và bà con vùng biên có thêm điều kiện sử dụng nguồn nước sạch trong sinh hoạt.

Nhìn những ánh mắt vui của các em nhỏ, nhìn bà con đón nhận những món quà, tôi càng thấm thía một điều: Có những giá trị không thể đo bằng tiền.

Một chiếc mũ bảo hiểm trao cho một em học sinh; Một máy nước lọc đặt trong trường học, một đoạn đường biên giới được thắp sáng. Một cuộc gặp gỡ giữa những người làm báo, doanh nghiệp, các đơn vị đồng hành, thầy cô, học sinh, người dân và những người lính biên phòng.

Tất cả những điều tưởng như rất nhỏ ấy, khi đặt cạnh nhau, lại tạo thành một câu chuyện thật đẹp về sự sẻ chia.Tôi càng xúc động hơn khi nghĩ đến những người lính đang đứng ở nơi này. Trong khi chúng tôi chỉ có thể đến đây trong một hành trình, chụp vài tấm hình, trao những món quà rồi lại trở về, thì các anh vẫn ở lại.

Ngày qua ngày, rồi đêm qua đêm, giữ từng cột mốc, giữ từng đường biên và giữ sự bình yên cho vùng đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Có lẽ vì vậy mà đứng trước cột mốc 55, tôi không còn nhìn nó đơn thuần là một cột mốc bằng bê tông giữa đất trời. Tôi nhìn thấy ở đó bóng dáng của bao thế hệ cha ông, nhìn thấy trách nhiệm của những người đang hôm nay tiếp nối công việc giữ gìn biên cương.

Và tôi cũng nhìn thấy trách nhiệm của những người làm báo chúng tôi: không chỉ đưa thông tin đến với bạn đọc, mà khi có thể, hãy góp một phần nhỏ bé để những vùng đất còn khó khăn được quan tâm nhiều hơn.

Bốn năm của hành trình Caravan “An toàn giao thông đến học đường”, chúng tôi đã đi qua nhiều nơi.

Mỗi nơi để lại một câu chuyện, nhưng có lẽ xã Tuy Đức, tỉnh Lâm Đồng sẽ là một ký ức rất đặc biệt trong tôi. Bởi ở nơi đây, chúng tôi không chỉ trao những chiếc mũ bảo hiểm cho học sinh.

Chúng tôi không chỉ mang máy nước lọc đến trường học, còn cùng những người đồng hành góp thêm ánh sáng cho đường biên.

Và trên hết, chúng tôi được đứng trước cột mốc 55 của Tổ quốc, chỉ một bước chân thôi là sang một đất nước khác. Nhưng cũng chỉ một bước chân ấy giúp tôi cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hai chữ Việt Nam.

Tôi đứng thật lâu trước cột mốc, không biết phải nói gì, chỉ thấy trong lòng mình dâng lên một niềm xúc động khó diễn tả.

Đất nước mình đẹp quá! Hùng vĩ quá và thiêng liêng quá.

Những phần quá ý nghĩa.

Tôi thầm nghĩ, mai này khi những ngọn đèn năng lượng mặt trời tiếp tục sáng trên con đường biên giới, có thể chẳng ai nhớ ai là người đã góp một phần nhỏ bé để dựng nên chúng.

Nhưng điều đó không quan trọng. Bởi điều quan trọng nhất là ánh sáng vẫn còn đó.

Ánh sáng soi đường cho người dân, đồng hành cùng người lính, với những vùng biên cương còn nhiều khó khăn.

Và cũng là ánh sáng của tình người, của trách nhiệm cộng đồng, của tình yêu quê hương đất nước.

Caravan rồi sẽ tiếp tục những hành trình mới, những con đường mới, những ngôi trường mới, những em học sinh mới.

Nhưng trong ký ức của tôi, có lẽ sẽ mãi còn hình ảnh cột mốc 55 giữa xã Tuy Đức, tỉnh Lâm Đồng, những người lính âm thầm đứng gác và những ngọn đèn nối nhau thắp sáng đường biên khi màn đêm buông xuống.

Để tôi hiểu rằng: Có những chuyến đi không chỉ để đến một nơi nào đó, mà để chúng ta hiểu hơn mình đang sống trên một đất nước như thế nào.

Và có những ánh sáng không chỉ soi đường, mà còn soi sáng lòng người.

Từ cột mốc 55, chúng tôi trở về, mang theo những nụ cười của các em nhỏ, ánh mắt của bà con vùng biên, hình ảnh những người lính biên phòng và một niềm xúc động rất khó gọi thành lời.

Bởi hôm nay, chúng tôi đã được góp một phần nhỏ bé của mình để ánh sáng đến với đường biên, an toàn đến với học đường và tình người đến gần hơn với những vùng đất nơi phên dậu của Tổ quốc.

Đó có lẽ chính là điều đẹp nhất mà hành trình Caravan “An toàn giao thông đến học đường” của Báo Pháp luật Việt Nam đã để lại trong lòng chúng tôi.

 

Theo phapluatplus.baophapluat.vn