Tin90p.com - Tết rồi, về nhà thôi!
Khi những cơn gió lạnh cuối năm bắt đầu thoảng qua từng nẻo phố, khi sắc hoa mai, hoa đào rực rỡ bừng lên cùng nụ cười của người người, thì cũng là lúc trong lòng những người con xa quê cồn cào một nỗi nhớ - một nỗi nhớ da diết không thể kìm nén. Về nhà thôi, Tết đến rồi!
Với họ, Tết không chỉ là ngày lễ, không chỉ là khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới… mà còn là lời gọi của gia đình, của tổ ấm, của những ký ức thân thương từng theo họ đi suốt những tháng ngày xa nhà.
“Tết này con không về được…”- nỗi niềm ấy chẳng còn xa lạ với biết bao người, đặc biệt là những ai đang xa quê vì học hành, vì công việc, vì mưu sinh. Họ sống giữa nhịp đời hối hả, giữa những toan lo cơm áo gạo tiền, nhưng trái tim họ lại luôn hướng về một nơi gọi là “quê nhà” – nơi có cha có mẹ, có tiếng cười của anh chị em, có mâm cơm sum họp đầu năm. Chẳng phải ngẫu nhiên mà cứ mỗi dịp Tết đến, khi tấm lịch trên bàn được lật sang ngày mới, lòng người lại xôn xao đến lạ. Đó không chỉ là vì Tết mang màu sắc rực rỡ của hoa đào, mai, của những phong bao lì xì đỏ chót… Mà bởi vì Tết chính là dịp mà mỗi người con xa xứ chợt nhận ra mình thèm lắm một bữa cơm gia đình, thèm lắm tiếng gọi “Con ơi!” mỗi chiều cuối năm, thèm lắm vòng tay ôm thật chặt mà chỉ có cha mẹ mới cho được. Ai đó từng nói rằng, đi xa mới biết nhớ nhà, nhất là khi Tết về. Thật vậy! Xa quê, mỗi tiếng pháo nổ giao thừa, mỗi ánh đèn lung linh trên phố thị lại khiến trái tim người lữ khách đập rộn ràng… nhưng cũng đau nhói vì không thể ở bên những người thân yêu vào khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Có người bật điện thoại gọi về nhà chỉ để nghe tiếng mẹ cười, để nhìn từng gương mặt thân quen qua màn hình… Dù chỉ là vài phút ngắn ngủi, nhưng dường như trong giây lát ấy, trái tim họ được sưởi ấm hơn cả một năm vất vả mưu sinh.  Tết còn thiêng liêng bởi vì đó là lúc mọi gian khó của một năm dường như được gác lại để nhường chỗ cho những yêu thương được sẻ chia. Những bữa cơm sum họp, những câu chúc đầu năm, những lần chạm tay vào nhau mà không muốn rời… chính là những khoảnh khắc khiến người ta cảm thấy Tết đích thực là khi được ở bên gia đình.
Xa nhà, ai cũng có thể mạnh mẽ để tiếp tục hành trình riêng của mình… nhưng đứng trước mỗi mùa xuân đến, chính những khoảng lặng đời thường ấy lại khiến họ thấy trái tim mình rơi vào một nỗi nhớ khó tả. Và vì vậy, khi Tết bắt đầu điểm trên từng con phố, khi lời chúc “Chúc mừng năm mới!” vang lên khắp nơi, thì trong tâm thức mỗi người con xa xứ vẫn luôn vang vọng một tiếng gọi thân thương: “Về nhà thôi, Tết rồi!”. Tiếng gọi ấy không chỉ là lời nhắc về thời gian đã đến, mà còn là tiếng vọng của tình yêu thương, của sự sum vầy mà ai ai cũng khao khát. Dù ở nơi đâu, dù cuộc sống có đưa ta đi xa đến nhường nào, thì “nhà” vẫn luôn là nơi mà trái tim hướng về, nơi có những người chờ đợi ta quay về sau bao dài ngày xa cách. Và mỗi khi Tết đến, người con xa xứ sẽ lại lặng lẽ gọi trong lòng: Về nhà thôi… Tết rồi.
|

