Tin90p.com - Nữ sinh viên xuất sắc toàn khóa Học viện Tài chính chia sẻ bí quyết vượt qua chính mình
Trong số hàng nghìn sinh viên tốt nghiệp hệ Đại học chính quy, khóa 60, Học viện Tài chính, nổi bật với cái tên Nguyễn Thị Bạch Dương, tân cử nhân với loạt thành tích nổi bật, vượt trội.
Là một trong số hàng nghìn sinh viên tốt nghiệp hệ Đại học Chính quy, khóa 60, Học viện Tài chính, cũng là một trong những sinh viên tiêu biểu của học viện, Nguyễn Thị Bạch Dương, cái tên để lại nhiều dấu ấn đặc biệt với bảng thành tích đáng nể, cùng với vai trò vị trí tiên phong tại các CLB, các chương trình, hoạt động của học viện. Ngay sau buổi Lễ tốt nghiệp có ý nghĩa đặc biệt đối với Nguyễn Thị Bạch Dương, một dấu mốc quan trọng khép lại một quá trình phấn đấu, rèn luyện bản thân dưới mái trường học viện, Nguyễn Thị Bạch Dương đã có những chia sẻ về quá trình rèn luyện, phấn đấu của bản thân, cũng như những dự định, ước mơ của mình trong tương lại. Giới thiệu ngắn gọn về bản thânHọ và tên: Nguyễn Thị Bạch Dương Lớp/Khoa: CQ60/31.02 - Khoa Quản trị Kinh doanh Thành tích tiêu biểu đã đạt được: Thủ khoa tốt nghiệp Khoa Quản trị Kinh doanh khóa CQ60 GPA tích lũy: 3.91/4.0 Đạt 5/7 học bổng Khuyến khích học tập Danh hiệu sinh viên Xuất sắc toàn khóa Danh hiệu Đoàn - Hội toàn khóa Giải Nhì cấp khoa, giải Ba cấp học viện công trình Nghiên cứu khoa học năm học 2024-2025 Phó Chủ nhiệm CLB Khởi nghiệp, nhiệm kỳ 2024-2025 Ủy viên, Trưởng ban Kỹ thuật LCĐ khoa Quản trị kinh doanh, nhiệm kỳ 2024-2025 Phó ban Kỹ thuật CLB Kỹ năng Kinh doanh, nhiệm kỳ 2023-2024 Đại sứ truyền thông Cuộc thi Vua Marketing, Cuộc thi sáng tạo khởi nghiệp công nghệ HUST TECHSTART, Dự án Vietnam in my heart… PV: Nhìn lại 4 năm học tại Học viện Tài chính, em thấy bản thân mình đã thay đổi như thế nào so với ngày đầu nhập học? Ngày đầu vào Học viện Tài chính, em là một cô sinh viên khá rụt rè, luôn có cảm giác mọi người xung quanh đều giỏi hơn mình. Em ít khi chủ động phát biểu, cũng chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình đứng ở những vị trí như hiện tại. Bốn năm trôi qua, điều thay đổi lớn nhất không phải là bảng điểm hay danh hiệu, mà là em đã dám tin vào bản thân nhiều hơn. Em biết chủ động tìm cơ hội, dám nhận việc khó, dám thử những điều mình chưa từng làm. Có những lần làm chương trình đến khuya, có những lần thuyết trình run đến mức tay lạnh đi, nhưng sau mỗi lần như vậy em lại thấy mình tiến thêm một chút. Nếu ngày trước em chỉ nghĩ đại học là nơi để học kiến thức, thì hôm nay em hiểu đó còn là nơi giúp mình học cách sống, cách làm việc với người khác và cách trưởng thành từ những điều rất nhỏ. ![]() PV: Làm thế nào để em có thể cân bằng hiệu quả giữa việc học trên lớp và các hoạt động ngoại khóa? Em không có một “công thức cân bằng hoàn hảo”, vì đã có lúc em cũng rất bối rối khi lịch học, hoạt động và công việc cá nhân chồng chéo lên nhau. Điều em làm nhiều nhất là không cố gắng làm mọi thứ cùng một lúc. Mỗi tuần em thường tự hỏi: “Việc nào nếu không làm tốt thì mình sẽ thấy tiếc nhất?”. Khi xác định được điều quan trọng nhất ở thời điểm đó, em sẽ tập trung cho nó trước thay vì ôm quá nhiều việc chỉ để cảm thấy mình bận rộn. Em cũng học được rằng ngoại khóa chỉ thật sự có ý nghĩa khi nó khiến mình vui và muốn gắn bó. Vì vậy, em chọn những hoạt động phù hợp với sở thích và giá trị của bản thân. Nhờ vậy, dù có những giai đoạn rất mệt, em vẫn cảm thấy quãng thời gian sinh viên của mình là một hành trình đáng nhớ chứ không phải một cuộc chạy đua thành tích. PV: Từ những thử thách đã qua, bài học lớn nhất mà em rút ra được cho bản thân là gì? Bài học lớn nhất em rút ra là đừng quá khắt khe với chính mình. Có một thời gian em luôn nghĩ rằng mình phải làm thật tốt mọi việc: học tập, hoạt động, nghiên cứu, thực tập… Chỉ cần một việc chưa như mong muốn là em sẽ tự trách bản thân rất nhiều. Nhưng càng về sau, em càng nhận ra không ai có thể hoàn hảo ở tất cả mọi thứ. Điều quan trọng hơn là biết mình đang cố gắng vì điều gì, biết chấp nhận những thiếu sót và tiếp tục tiến về phía trước. Nhiều khi sự trưởng thành không đến từ những lần đạt kết quả cao, mà đến từ những lần mình mệt mỏi nhưng vẫn chọn không bỏ cuộc. Bây giờ nhìn lại, em thấy điều đáng quý nhất không phải là mình chưa từng vấp ngã, mà là sau mỗi lần như vậy em hiểu bản thân hơn và biết trân trọng hành trình của mình hơn. ![]() PV: Nếu được đánh giá mức độ quan trọng của hoạt động ngoại khóa đối với sinh viên, em sẽ nói gì? Với em, hoạt động ngoại khóa giống như một “lớp học thứ hai” của tuổi trẻ. Trên giảng đường, chúng em học kiến thức chuyên môn. Nhưng khi tham gia câu lạc bộ, Đoàn – Hội hay các dự án cộng đồng, em học được những điều rất đời thường: cách lắng nghe khi có ý kiến khác mình, cách giữ bình tĩnh khi kế hoạch gặp sự cố, cách cùng mọi người hoàn thành một việc dù ai cũng đang mệt. Điều đặc biệt là những trải nghiệm đó không thể đo bằng điểm số. Có những người bạn em quen từ một buổi họp CLB, có những anh chị em chỉ gặp nhau vì cùng thức đến khuya chuẩn bị sự kiện, nhưng chính họ lại trở thành những người em nhớ nhất khi nhắc về quãng đời sinh viên. Vì vậy, theo em, ngoại khóa không phải để “làm đẹp hồ sơ”, mà là cơ hội để mỗi sinh viên khám phá bản thân, học cách kết nối với mọi người và có một thanh xuân thật sự đáng nhớ. PV: Em cảm thấy Học viện Tài chính đã chuẩn bị cho em những hành trang gì để bước vào thị trường lao động? Điều em cảm nhận rõ nhất là Học viện Tài chính đã giúp em bớt sợ thế giới bên ngoài. Những môn học chuyên ngành cho em nền tảng kiến thức và tư duy phân tích. Nhưng điều khiến em tự tin hơn khi bước vào môi trường làm việc lại đến từ những trải nghiệm được va chạm thực tế: làm nghiên cứu khoa học, tham gia tổ chức chương trình, làm việc nhóm với nhiều người khác nhau và đi thực tập. Nhờ những trải nghiệm đó, em hiểu rằng đi làm không chỉ cần kiến thức, mà còn cần tinh thần trách nhiệm, khả năng thích nghi và thái độ sẵn sàng học hỏi. Em biết mình vẫn còn nhiều điều phải học, nhưng em không còn cảm giác hoang mang như cô sinh viên năm nhất ngày nào nữa. Với em, hành trang quý nhất mà Học viện mang lại là sự tự tin để bắt đầu và tinh thần luôn muốn học thêm mỗi ngày. PV: Hãy gửi một lời cảm ơn ngắn gọn đến những người đã đồng hành cùng em trong 4 năm qua. Em xin cảm ơn thầy cô đã luôn tận tình giảng dạy và âm thầm dõi theo sự trưởng thành của chúng em. Cảm ơn gia đình vì đã luôn là nơi để em quay về mỗi khi mệt mỏi. Và cảm ơn những người bạn, anh chị, đồng đội đã cùng em đi qua những buổi học vội vàng, những deadline sát giờ và cả những khoảnh khắc vui buồn của tuổi trẻ. Nếu 4 năm đại học là một hành trình đẹp, thì chính sự hiện diện của mọi người là điều khiến hành trình ấy trở nên đáng nhớ hơn rất nhiều. PV: Bạn hãy chia sẻ kỷ niệm đáng nhớ của mình. Kỷ niệm em nhớ nhất không phải là một giải thưởng hay một khoảnh khắc được xướng tên, mà là một buổi tối rất bình thường ở quán cà phê. Chúng em bắt đầu họp từ chiều, cùng nhau bàn ý tưởng, phân chia công việc và chỉnh sửa từng chi tiết ý tưởng nhỏ cho chương trình. Làm việc liên tục, xong thì đã là tối muộn, bụng ai cũng đói meo, nhưng chẳng đứa nào muốn về ngay. Chúng em chuyển sang nói chuyện linh tinh về học tập, tương lai và những dự định sau khi ra trường. Khoảnh khắc đó làm em nhận ra điều quý giá nhất của đại học không chỉ nằm ở những thành tích đạt được, mà nằm ở những con người mình đã gặp và những khoảng thời gian cùng nhau cố gắng vì một điều chung. Nếu muốn gửi một điều tới các bạn khóa sau, em chỉ muốn nói rằng: hãy học nghiêm túc, nhưng cũng hãy cho mình cơ hội được trải nghiệm, được kết nối và được sống hết mình với tuổi trẻ. Sau này khi nhìn lại, điều khiến các bạn mỉm cười có thể không phải là điểm số cao nhất, mà là những ngày tháng đã từng nhiệt huyết, chân thành và hết lòng với những điều mình yêu quý. |

