Tin90p.com - Nỗi đau nhói lòng của người mẹ mất con trong vụ tai nạn ở phường Buôn Hồ
Một năm đã trôi qua, nhưng với bà Nguyễn Thị Mộng Thường, thời gian không phải là liều thuốc chữa lành, mà là hành trình kéo dài của nỗi nhớ, của nghi vấn, và của khát khao đi tìm sự thật cho đứa con đã khuất của mình.
Gần một năm trôi qua kể từ đêm định mệnh cướp đi sinh mạng của hai thiếu niên tại thị xã Buôn Hồ (cũ), tỉnh Đắk Lắk, nỗi đau trong lòng người mẹ vẫn chưa một ngày nguôi ngoai. Với bà Nguyễn Thị Mộng Thường (SN 1985, TDP Đoàn Kết 3, phường Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk) thời gian không thể xoa dịu mất mát, mà chỉ càng khoét sâu thêm những day dứt khi sự thật vụ việc vẫn còn nhiều điều chưa được làm sáng tỏ. Căn nhà lặng im và chiếc bàn học còn dang dở Một buổi sáng cuối tháng 4, ở Buôn Hồ (Đắk Lắk), nắng len qua khung cửa nhỏ, chiếu vào chiếc bàn học phủ bụi, những cuốn vở vẫn còn nguyên nét chữ học trò, những dòng ghi chép chưa kịp hoàn thành. Góc tường treo tấm ảnh của một cậu bé với nụ cười trong trẻo của cháu Hồ Sỹ Trường Kha, đứa con trai mà bà Nguyễn Thị Mộng Thường đã mất đi vào một đêm tháng 6/2025. Trong căn nhà ấy, không khí như lặng đi. Không còn tiếng cười nói, không còn những bước chân vội vã của tuổi học trò, chỉ còn lại một người mẹ, lặng lẽ sống cùng ký ức. “Có những lúc tôi vẫn tưởng con đi học chưa về, rồi ánh mắt bà nhìn xa xăm. Nhưng rồi nhìn vào di ảnh, tôi mới nhớ… con mình không còn nữa”, bà Thường nghẹn ngào nói. ![]() Gần một năm trôi qua, nhưng với người mẹ này, thời gian dường như dừng lại ở đêm định mệnh ấy. Trong ký ức của bà Thường, điều ám ảnh nhất không phải là tin dữ, mà là cuộc gọi cuối cùng của con trai. “Con gọi cho tôi, giọng rất sợ… nói bị người ta đuổi, bị đánh… nhờ tôi ra đón”, bà kể, giọng run run. Đó là khoảng hơn 21h tối ngày 25/6/2025. Khi ấy, bà chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cuộc gọi kết thúc, không lâu sau, tin dữ ập đến: con trai bà gặp tai nạn. “Giá như hôm đó tôi đi sớm hơn… giá như tôi biết chuyện nghiêm trọng như vậy…”, người mẹ nghẹn lời. Những chữ “giá như” cứ lặp đi lặp lại trong câu chuyện của bà, như một nỗi dằn vặt không dứt. Không chỉ gia đình, một số người có mặt tại hiện trường cũng cho rằng vụ việc có những diễn biến phức tạp hơn một tai nạn giao thông thông thường. Chị Phan Thị Mỹ Hạnh và em Phạm Anh Hoàng là hai trong số những người được cho là trực tiếp chứng kiến sự việc. Theo lời trình bày của nhân chứng Phan Thị Mỹ Hạnh, người đứng cách hiện trường chỉ khoảng 4–5m, toàn bộ diễn biến xảy ra rất nhanh: “Lúc đó tôi thấy hai thanh niên đi xe máy từ hướng ngược lại, bất ngờ đánh lái sang trái, ép xe của Dũng qua làn ô tô, người ngồi sau có dùng một bình nhỏ xịt về phía Dũng, có vệt trắng bay ra”. Chị Hạnh cho biết, mọi thứ diễn ra trong tích tắc: “Chỉ vài giây sau đó, Dũng mất lái, tông thẳng vào đầu xe ô tô… rồi ngã gục tại chỗ". Không dừng lại ở đó, theo nhân chứng, sau khi tai nạn xảy ra, hai thanh niên trên xe máy không dừng lại: “Hai người đó tăng ga bỏ chạy luôn về hướng vòng xoay Buôn Hồ”. Chị Phan Thị Mỹ Hạnh còn cho biết: “Tôi chạy theo họ đến gần ngã tư, yêu cầu quay lại hiện trường, ban đầu họ có dừng lại, nhưng sau đó lại tiếp tục bỏ chạy”. Điều khiến chị Hạnh ám ảnh là dấu hiệu của chất được sử dụng trước đó, khi lại gần, tôi ngửi thấy mùi rất nồng, cay xộc lên mắt, giống như hơi cay… Quay lại với cuộc trò chuyện với bà Nguyễn Thị Mộng Thường, điều khiến gia đình trăn trở là những lời khai của các nhân chứng này, chưa được làm rõ một cách đầy đủ trong kết luận cuối cùng. “Chúng tôi không nói thay Cơ quan điều tra, nhưng chúng tôi mong những gì nhân chứng thấy phải được xem xét công bằng”, bà nói. Theo kết quả giải quyết của cơ quan điều tra, vụ việc được xác định là không đủ căn cứ để khởi tố vụ án hình sự liên quan đến hành vi vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ. Nhưng với gia đình các nạn nhân, câu trả lời ấy vẫn chưa đủ: “Nếu chỉ là tai nạn, thì tại sao con tôi lại gọi cầu cứu trước đó? Tại sao lại có người nói thấy bị truy đuổi?”, bà Thường đặt câu hỏi. Những nghi vấn ấy không chỉ nằm ở cảm xúc của người mẹ, mà còn xuất phát từ những chi tiết cụ thể: lời khai nhân chứng, hình ảnh camera hành trình, và diễn biến trước thời điểm va chạm, gia đình cho rằng cần làm rõ liệu có tồn tại một chuỗi hành vi dẫn đến tai nạn trên. Mong muốn đi tìm chân lý của sự thật Kể từ ngày con mất, bà Thường gần như không còn cuộc sống bình thường, thay vào đó là những chuyến đi, những lá đơn, những lần chờ đợi. “Tôi không nhớ mình đã gửi bao nhiêu lá đơn nữa… chỉ biết là đi hết nơi này đến nơi khác”, bà nói. Từ công an địa phương đến các cơ quan cấp tỉnh, rồi gửi đơn ra Trung ương, người mẹ ấy kiên trì với một niềm tin giản dị: sự thật rồi sẽ được làm rõ. Có những ngày bà trở về trong mệt mỏi, có những lần hy vọng rồi lại thất vọng, chưa từng nghĩ đến việc dừng lại. “Nếu tôi bỏ cuộc, thì con tôi sẽ mãi không có câu trả lời", bà nói. Không chỉ là hành trình pháp lý, đó còn là hành trình của một người mẹ sống trong ám ảnh: Mỗi đêm tôi đều mơ thấy con… có lúc thấy nó gọi tôi, có lúc thấy nó chạy trốn, tiếng xe ngoài đường, ánh đèn pha trong đêm, hay chỉ là một cuộc gọi điện thoại, tất cả đều có thể khiến bà giật mình. Nỗi đau ấy không ồn ào, nhưng dai dẳng và âm ỉ, như một vết thương không bao giờ lành. Điều đáng chú ý là, trong suốt câu chuyện, bà Thường không nói nhiều về việc đòi bồi thường hay trách nhiệm vật chất. “Tôi không cần gì hết… tôi chỉ cần biết sự thật", bà nói. Nếu đó thực sự là một tai nạn, bà sẵn sàng chấp nhận. Nhưng nếu có yếu tố khác, bà mong được làm rõ để con mình “ra đi không oan”. ![]() Gia đình của cháu Nguyễn Thanh Dũng (nạn nhân còn lại trong vụ việc), cũng có chung mong muốn. Hai gia đình, hai nỗi đau, nhưng cùng một câu hỏi: điều gì thực sự đã xảy ra trong những giây phút cuối cùng của các em?. Vào khoảng 21h30 ngày 25/06/2025, cháu Dũng điều khiển xe mô tô biển số 47AB - 016.65 chở theo cháu Hồ Sỹ Trường Kha đang lưu thông trên đường theo hướng từ phường Buôn Hồ đến phường Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk. Khi đi đến đoạn đường Km 1738 + 300m đường Hồ Chí Minh, thuộc TDP 1, phường Thiện An, thị xã Buôn Hồ (Nay là TDP Thiện An 1, phường Buôn Hồ) thì va chạm với xe ô tô mang biển kiểm soát 47B - 124.07 lưu thông theo hướng ngược lại. Chiếc xe ô tô nêu trên do Huỳnh Ngọc Thế Anh (SN 2002, trú tại: TDP 3, phường An Bình, thị xã Buôn Hồ (Nay là TDP An Bình 3, phường Buôn Hồ), tỉnh Đắk Lắk điều khiển. Hậu quả của vụ tai nạn đã khiến cháu Dũng tử vong tại chỗ, còn cháu Kha dù được đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên nhưng cũng tử vong sau đó. Trao đổi với phóng viên, luật sư Nguyễn Thị Minh Yến (Công ty luật Gia Võ) cho rằng: Trong vụ tai nạn giao thông trên còn nhiều điểm chưa được lý giải rõ ràng. Theo luật sư, trong tố tụng hình sự, việc xác định nguyên nhân không thể chỉ dừng lại ở “điểm cuối” là cú va chạm, mà phải truy ngược lại toàn bộ chuỗi hành vi trước đó. “Nếu một người mất khả năng kiểm soát tay lái do bị tác động từ bên ngoài, thì việc coi đó là tai nạn thuần túy là chưa đủ cơ sở. Vậy cơ quan điều tra đã chứng minh bằng cách nào để loại trừ hoàn toàn khả năng này?”, luật sư đặt câu hỏi. Một vấn đề khác được luật sư chỉ ra là cách đánh giá chứng cứ từ nhân chứng: “Có lời khai mô tả cụ thể về hành vi xịt chất lạ, có dấu hiệu vật lý như “vệt trắng”, “mùi cay nồng”, rồi 2 đối tượng đi xe ngược chiều, lấn làn…nhưng đã có hoạt động giám định nào được thực hiện hay chưa? Có tổ chức đối chất giữa các bên liên quan hay thực nghiệm hiện trường để kiểm chứng hay không? Nếu chưa, thì căn cứ nào để loại bỏ hoàn toàn những lời khai này ra khỏi quá trình đánh giá chứng cứ?”, luật sư phân tích. Đặc biệt, luật sư đặt câu hỏi về tính hợp pháp của quá trình thu thập lời khai đối với nhân chứng chưa thành niên: “Nếu có dấu hiệu việc lấy lời khai không có người giám hộ hoặc nhân chứng chịu áp lực tâm lý khi khai báo, thì cơ quan điều tra đã đánh giá lại giá trị chứng cứ này hay chưa?. Từ những điểm trên, luật sư Minh Yến cho rằng: Điều dư luận quan tâm không chỉ là kết luận “không khởi tố”, mà là cách thức đi đến kết luận đó. “Một kết luận chỉ thực sự thuyết phục khi nó trả lời được mọi nghi vấn hợp lý, nếu vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp rõ ràng, thì việc rà soát lại toàn bộ vụ việc là cần thiết để tránh nguy cơ bỏ lọt bản chất sự việc”, luật sư nêu quan điểm. Một năm, quãng thời gian đủ dài để nhiều thứ thay đổi. Nhưng với bà Thường, mọi thứ vẫn dừng lại ở đêm 25/6. Chiếc bàn học vẫn đó, tấm ảnh vẫn đó và nỗi đau cũng vẫn đó. Có thể, với nhiều người, đây là một vụ tai nạn đã khép lại, nhưng với người mẹ này, câu chuyện vẫn còn dang dở. Bởi khi sự thật chưa được làm rõ, thì hành trình đi tìm câu trả lời vẫn tiếp tục. Khi chia tay, chúng tôi hỏi bà điều gì khiến bà tiếp tục kiên trì suốt gần một năm qua. Bà Nguyễn Thị Mộng Thường im lặng một lúc lâu, rồi nói rất khẽ: “Tôi làm tất cả… chỉ để con tôi được yên lòng”. Câu nói ấy, giản dị nhưng nặng trĩu, như chứa đựng toàn bộ nỗi đau, tình yêu và cả sự kiên cường của một người mẹ. Một năm đã trôi qua, nhưng với bà Nguyễn Thị Mộng Thường, thời gian không phải là liều thuốc chữa lành, mà là hành trình kéo dài của nỗi nhớ, của nghi vấn, và của khát khao đi tìm sự thật cho đứa con đã khuất của mình.
|

