Tin90p.com - Năm năm mang ơn nghề báo
Tròn 5 năm bén duyên với nghề báo, nhà báo Nguyễn Duy Khương nhìn lại hành trình làm nghề bằng sự biết ơn, trách nhiệm và tình yêu dành cho mái nhà Báo Pháp luật Việt Nam.
Thời gian trôi nhanh như một giấc ngủ trưa hè. Mới ngày nào, tôi còn là một doanh nhân trẻ bước ra từ giảng đường kinh tế, mang trong mình nhiều khát vọng nhưng chưa từng nghĩ có ngày sẽ bén duyên với nghề báo, nghề văn và viết sách. Vậy mà hôm nay, trong không khí kỷ niệm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6, cũng là thời điểm tròn 5 năm tôi bước chân vào nghề báo. Năm năm không phải là quãng thời gian quá dài so với đời người, nhưng đủ để tôi nhìn lại, biết ơn và tự nhắc mình phải tiếp tục cố gắng nhiều hơn. ![]() Với tôi, nghề báo không chỉ là nghề viết. Đó là hành trình của trách nhiệm, của lòng nhân văn, của những đêm thức trắng, những chuyến đi dài, những lần dấn thân giữa nắng gió cuộc đời để tìm kiếm sự thật, lan tỏa điều tử tế và góp một phần nhỏ bé cho xã hội. Tôi luôn nghĩ mình là người may mắn! May mắn vì khi rẽ ngang từ lĩnh vực kinh doanh sang báo chí, tôi đã gặp được những người thầy, những người lãnh đạo tận tâm tại Báo Pháp luật Việt Nam. Chính Ban Biên tập đã dìu dắt, nâng đỡ và tạo điều kiện để một người “tay ngang” như tôi có cơ hội học nghề, làm nghề và trưởng thành cùng nghề. Từ những ngày đầu còn vụng về trong cách viết, loay hoay với từng bố cục bài báo, từng góc tiếp cận đề tài, tôi nhận được sự chỉ bảo tận tình của các anh chị lãnh đạo, các đồng nghiệp đi trước. ![]()
Mỗi lần sửa bài, mỗi lần góp ý đều là một bài học quý. Có những đêm đọc lại từng dòng nhận xét của Ban Biên tập, tôi hiểu rằng phía sau sự nghiêm khắc là cả một tấm lòng, là mong muốn thế hệ trẻ tiến bộ hơn từng ngày. Tôi biết, nếu không có môi trường ấy, không có sự tin tưởng và tạo điều kiện ấy, sẽ không có tôi của hôm nay. Năm năm qua, hành trình làm nghề đã cho tôi nhiều hơn những gì từng mong đợi. Đó là niềm vui khi những tuyến bài điều tra, phản ánh được bạn đọc đón nhận, là hạnh phúc khi những số phận khó khăn được xã hội quan tâm sau mỗi bài viết, là cảm giác tự hào khi bản thân được ghi nhận bằng những phần thưởng quý giá. Tôi vinh dự nhận được Bằng khen của Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai, Bằng khen của Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận, Giải Nhì Giải thưởng Báo chí do Bộ Khoa học và Công nghệ tổ chức, giải thưởng của Hội Nhà báo Việt Nam, Giấy khen của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Đồng Nai, Giấy khen của Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Đồng Nai cùng nhiều thành tích khác. Nhưng hơn tất cả những tấm bằng khen ấy, điều quý giá nhất tôi nhận được chính là niềm tin của lãnh đạo, sự đồng hành của đồng nghiệp và tình yêu dành cho nghề báo. Tôi hiểu rằng mọi thành quả hôm nay không phải của riêng mình. Đó là kết quả của sự định hướng tận tâm từ Ban Biên tập Báo Pháp luật Việt Nam, là sự quan tâm, hỗ trợ của lãnh đạo các cơ quan, ban ngành trong quá trình tác nghiệp, là sự sẻ chia của đồng nghiệp, là những lần được trao cơ hội để thử sức, để trưởng thành qua từng đề tài, từng chuyến công tác. Có những ngày tôi rong ruổi từ sáng đến khuya giữa nắng gắt miền Đông Nam Bộ. Có những đêm ngồi bên máy tính đến gần sáng để kịp bài cho tòa soạn. Có những lúc áp lực, mệt mỏi tưởng chừng muốn dừng lại. Nhưng rồi nghĩ đến niềm tin của lãnh đạo, nghĩ đến trách nhiệm của người cầm bút, tôi lại tự nhủ mình không được phép bỏ cuộc. Nghề báo dạy tôi sống sâu sắc hơn, biết lắng nghe hơn và biết đặt trái tim mình vào từng câu chữ. Nghề báo cũng cho tôi hiểu rằng, phía sau mỗi bài viết không chỉ là thông tin, sự kiện, mà còn là số phận con người, là trách nhiệm xã hội và là niềm tin của bạn đọc. Xin cảm ơn nghề báo đã cho tôi được sống một tuổi trẻ đầy ý nghĩa. Xin cảm ơn Báo Pháp luật Việt Nam, nơi không chỉ cho tôi công việc, mà còn cho tôi một mái nhà nghề nghiệp để học hỏi, cống hiến và trưởng thành. Xin cảm ơn Ban Biên tập, những người thầy thầm lặng luôn dõi theo, chỉ dẫn và tiếp thêm động lực cho tôi trên từng bước đường làm nghề. ![]() Có những điều khó nói hết bằng lời, chỉ xin mượn vài câu thơ thay cho tấm lòng biết ơn sâu nặng: Ơn người nâng bước qua sông Dìu tôi qua những bão giông nghề nhàu Năm năm một chặng phía sau Ân tình còn mãi bạc đầu chẳng quên. Đêm dài vẫn sáng ngọn đèn Trang văn, trang báo viết nên nghĩa tình Mai này dẫu ngược xuôi mình Vẫn chung nhịp bước, vẫn gìn niềm tin. Nhân kỷ niệm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6, tôi xin kính chúc quý lãnh đạo, quý anh chị đồng nghiệp luôn dồi dào sức khỏe, giữ mãi ngọn lửa nhiệt huyết với nghề. Với riêng mình, tôi tự hứa sẽ tiếp tục học tập, trau dồi chuyên môn, rèn luyện đạo đức nghề nghiệp để xứng đáng hơn với niềm tin yêu mà lãnh đạo và tập thể Báo Pháp luật Việt Nam đã dành cho tôi. Con đường phía trước chắc chắn còn nhiều thử thách. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần còn giữ được tình yêu với nghề, còn giữ được tâm sáng của người làm báo và còn được đồng hành cùng tập thể Báo Pháp luật Việt Nam, tôi sẽ tiếp tục bước đi bằng tất cả sự chân thành và trách nhiệm. Năm năm nhìn lại, tôi không dám nhận mình thành công. Tôi chỉ thấy bản thân trưởng thành hơn rất nhiều nhờ nghề báo. Và hơn hết, tôi biết ơn. Biết ơn một cơ duyên. Biết ơn những con người đã nâng đỡ, chỉ dẫn và đồng hành. Biết ơn một “mái nhà” mang tên Báo Pháp luật Việt Nam.
|


