Tin90p.com - Hồn xuân trong thơ Lê Thị Ái Tùng: Từ khát vọng non sông đến khát vọng tương lai rạng rỡ
Qua những vần thơ mộc mạc mà tràn đầy cảm xúc của Lê Thị Ái Tùng, độc giả không chỉ được chiêm ngưỡng bức tranh thiên nhiên rực rỡ từ miền núi cao Tây Bắc, Tây Nguyên đến vườn xuân êm đềm nơi làng quê, mà còn cảm nhận sâu sắc một tâm hồn nhân hậu, luôn đau đáu về cội nguồn và niềm tin mãnh liệt vào một tương lai bình an, thịnh vượng của đất nước.
Bức tranh xuân đa sắc, dọc chiều dài đất nước Đọc thơ Lê Thị Ái Tùng, ta như được thực hiện một chuyến du hành tâm tưởng, đi qua những vùng địa linh nhân kiệt của Tổ quốc khi nàng Xuân vừa gõ cửa. Mở đầu bằng sắc trắng tinh khôi của vùng cao, tác giả đã lột tả cái thần sắc của hoa mận, hoa ban tại Mai Châu: "Biển hoa bao phủ mấy nhà sàn Trắng muốt tinh khôi sắc mận, ban" Hình ảnh "Đá Trắng quanh năm luôn tuyết phủ" không chỉ là một đặc trưng địa danh mà còn gợi lên vẻ hoang sơ, hùng vĩ. Nếu Xuân Mai Châu là sắc trắng của sự thuần khiết thì Xuân Tây Bắc lại được tô điểm bởi sắc đỏ nồng nàn. Cái nhìn của nhà thơ không chỉ dừng lại ở sắc hoa mà còn mở rộng ra không gian lao động của con người: "Đỏ rực cung đường sắc hoa đào Lúa xanh từng bậc lên cao Đồi hoa trắng muốt, ngỡ vào cõi mơ". Chưa dừng lại ở đó, tác giả đưa ta vào đại ngàn Tây Nguyên đầy nắng gió. Mùa xuân ở đây không chỉ có màu sắc mà còn có âm thanh và nhịp sống sôi động của lễ hội: "Tiếng cồng chiêng quyện tiếng ca Trẻ mang áo mới, người già say say ... Đua voi có tự bao đời Đất chân rung chuyển, người người reo vui". Qua ngòi bút của Ái Tùng, mùa xuân không chỉ là sự thay đổi của đất trời mà là sự hồi sinh của sức sống con người. Đặc biệt, trong bài “Vườn Xuân”, tác giả thu hẹp lăng kính vào không gian gần gũi hơn. Khu vườn ấy như một tiểu vũ trụ hội tụ đủ đầy kỳ hoa dị thảo, nơi "Sơn tùng ở tận núi cao" cũng về hội ngộ cùng "Dừa xanh đứng dựa bên thềm". Sự giao thoa này cho thấy một tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết, biết trân trọng mọi vẻ đẹp từ bình dị đến cao sang. Khát vọng bình an và niềm tin vào tương lai tươi sáng Bên cạnh những vần thơ tả cảnh đầy thi vị, giá trị cốt lõi trong thơ Lê Thị Ái Tùng chính là tình yêu quê hương gắn liền với lòng biết ơn quá khứ và niềm hy vọng vào tương lai. Trong bài “Thăm lại quê tôi”, tác giả đã dành những khổ thơ xúc động nhất để nói về sự đổi thay của mảnh đất quê hương: "Qua rồi cái thuở long đong/Ngày lo cơm áo, đêm mong ngóng người". Sau những năm tháng chiến tranh, khi "các con biền biệt phương trời", sự trở về và chiến thắng đã mang lại nụ cười hạnh phúc cho người mẹ. Hình ảnh "Nếp nhăn mắt mẹ giãn rồi / Được đêm ngon giấc trên môi nụ cười" chính là biểu tượng cao đẹp nhất của một đất nước đã hồi sinh từ gian khó. Tác giả không quên tri ân những người đã nằm xuống bằng những vần thơ nghẹn ngào: "Nghĩa trang chữ đã bạc màu/ Nhớ anh cái thủa cùng nhau chơi đùa/Anh hi sinh đã bao mùa/ Thương anh tôi lại lên chùa cầu an". Nhà thơ không dừng lại ở nỗi đau, mà tìm về sự thanh thản trong tâm hồn để hướng tới tương lai. Câu thơ "Thiện tâm xin giữ mong đời bình an" như một lời tự răn, một triết lý sống nhân văn. Tương lai trong thơ Lê Thị Ái Tùng gắn liền với việc giữ gìn những ký ức không phai, từ bóng hình mẹ cha đến những phong tục quê kiểng. Kết thúc mạch cảm xúc, thơ Lê Thị Ái Tùng khơi gợi một niềm tin mãnh liệt: Mùa xuân của thiên nhiên cũng chính là mùa xuân của lòng người và vận mệnh đất nước. Sau những tháng ngày "hai sương dãi dầu" của cha mẹ, đất nước đang vươn mình mạnh mẽ. Những vần thơ của bà không chỉ là lời tụng ca cảnh đẹp, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ sau hãy trân trọng hòa bình, giữ gìn thiện tâm để cùng nhau xây dựng một ngày mai rạng rỡ, nơi mọi miền quê đều xanh mướt và yên lành. Đặt thơ Lê Thị Ái Tùng bên cạnh các bậc tiền bối, ta thấy có sự tiếp nối hồn cốt dân tộc. Nếu Nguyễn Bính đậm chất "chân quê" hoài cổ, thì Lê Thị Ái Tùng mang đến hơi thở lạc quan: "Đông qua, xuân đã đến rồi/ Thiện tâm xin giữ mong đời bình an". Bà miêu tả cảnh sắc hùng vĩ như Chu Mạnh Trinh nhưng lại gần gũi bằng lối thơ tự sự của Tố Hữu, chuyển hóa cái "rét mướt" xưa kia thành "cõi mơ" no ấm. Đặc biệt, tư tưởng của bà gặp gỡ Nguyễn Khoa Điềm khi định nghĩa Đất Nước từ những điều bình dị: "Quê tôi lắm nắng nhiều mưa/ Có đàn cò trắng sớm trưa đi, về". Và cũng như cụ Nguyễn Du đề cao chữ "Tâm", bà khẳng định giá trị cốt lõi của con người chính là lòng thiện tâm. Đó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, kết nối trái tim người cầm bút với vận mệnh tươi sáng của dân tộc. Dưới đây là chùm thơ của Lê Thị Ái Tùng: XUÂN MAI CHÂU Biển hoa bao phủ mấy nhà sàn Trắng muốt tinh khôi sắc mận, ban Đá Trắng quanh năm luôn “tuyết phủ“ Hoang sơ, hùng vĩ đẹp vô vàn.
XUÂN TÂY BẮC Xuân này trở lại miền Tây Bắc Đỏ rực cung đường sắc hoa đào Lúa xanh từng bậc lên cao Đồi hoa trắng muốt, ngỡ vào cõi mơ.
MÙA XUÂN TÂY NGUYÊN Cà phê nở rộ hoa trắng muốt Đỏ rực pơ lang suốt tháng Ba Tiếng cồng chiêng quyện tiếng ca Trẻ mang áo mới, người già say say Khắp chốn núi rừng mai, đào nở Thác đổ xa xa ngỡ lụa phơi Đua voi có tự bao đời Đất chân rung chuyển, người người reo vui.
VƯỜN XUÂN Ngày xuân đứng ngắm vườn hoa Mà tôi cứ tưởng như là trong mơ Ngày ngày dạo gót làm thơ Nhìn đào, hồng thắm đứng chờ gió xuân Kia hoa mai nở trắng ngần Cùng vui khi được đón xuân cùng đào Sơn tùng ở tận núi cao Mà nay cũng lại đứng vào nơi đây Hoàng ngư bơi lội suốt ngày Bên hòn non bộ dưới cây lan rừng Dạ hương hoa nở tưng bừng Tiếc thay hương chỉ thơm lừng về đêm Dừa xanh đứng dựa bên thềm Gió rung cành lá êm đềm, reo vui Đông qua, xuân đã đến rồi Thiện tâm xin giữ mong đời bình an.
THĂM LẠI QUÊ TÔI Quê tôi lắm nắng, nhiều mưa Có đàn cò trắng sớm trưa đi, về Trải dài, xanh mướt con đê Điểm bao hoa dại đẹp mê lòng người Trâu, bò gặm cỏ, rong chơi Trẻ vung kiếm gỗ đánh, cười rộn vang Mênh mông thảm lúa chín vàng Gió đưa, hương tỏa, nhẹ nhàng sóng lan Chim ca, mây trắng lang thang Biếc xanh, cao vút tre làng, khói bay Đình làng mấy cụ tóc mây Ngồi chơi cờ tướng, ra tay ngập ngừng Mấy chai quốc lủi đã lưng Mỗi đi nước hiểm lại mừng, xuýt xoa Trời xanh, nắng rọi chói lòa Ai nghiêng vành nón thướt tha, say lòng Qua rồi cái thuở long đong Ngày lo cơm áo, đêm mong ngóng người Các con biền biệt phương trời Hùng anh đuổi giặc, mẹ cười xót xa Cái ngày thắng giặc về nhà Bao năm gặp lại mắt nhòa lệ rơi Nếp nhăn mắt mẹ giãn rồi Được đêm ngon giấc trên môi nụ cười Quê tôi núi chọc mây trời Thác như tóc mẹ một đời bôn ba Đàn bầu ai gẩy xa xa Tiếng khoan, tiếng nhặt, sao mà lòng đau “Nghĩa trang” chữ đã bạc màu Nhớ anh cái thủa cùng nhau chơi đùa Anh hi sinh đã bao mùa Thương anh tôi lại lên chùa cầu an Tiếng kinh, tiếng mõ xen đan Hồn như nhận tự Phật đàn bình an Ngôi chùa cổ kính nhiều lan Hoa thơm, sắc thắm, bướm vàng lượn quanh Sông quê uốn lượn, xanh xanh Những đêm trăng sáng yên lành biết bao Gió rung cành lá xạc xào Tiếng con chẫu chuộc vọng vào từ sông Vườn ai đỏ ánh đèn lồng Du dương bên mấy bụi hồng tiếng ca Chợ quê tấp nập gần, xa Mỗi tuần một bận bày ra đủ đầy Bánh đa, bánh đúc nơi đây Chẳng ngon lại khiến vơi đầy nhớ thương Nhớ sao cái thuở đến trường Nhớ sao bóng mẹ hai sương dãi dầu Nhớ sao người bố bạc đầu Mỗi khi lễ, Tết qua cầu chờ con Tháng, năm bao chuyện xói mòn Quê tôi ký ức trong lòng chẳng phai.
Nhà thơ - Nhà văn Lê Thị Ái Tùng là cán bộ hưu trí từng công tác tại Bộ Ngoại giao. Bà là hội viên của Hội Nhà văn Việt - Nga và Hội Nhà thơ Việt - Nga. Thơ của bà đã được đăng trên nhiều báo như Thăng Long Văn Việt, Nghệ Thuật Mới, Văn Việt, và Báo Pháp luật Việt Nam. Phong cách thơ của bà mang âm hưởng của các nhà thơ lớn trong lịch sử văn học Việt Nam. Tác phẩm thơ của bà là tập thơ “Nét đẹp quê hương”, in tại Nhà xuất bản Văn học, năm 2023. Về văn xuôi, bà có tiểu thuyết “Sóng gió thời dĩ vãng”, một trong những cuốn sách xuất sắc về cảnh Hà Nội và đất nước Việt Nam đầu thế kỷ XX. Cuốn tiểu thuyết này được đánh giá cao về tính nhân văn và sự sắc sảo, tinh tế. |
