Tin90p.com - Đừng biến trẻ em thành nơi trút giận của người lớn
Trẻ em không phải là nơi trút giận hay bãi rác cảm xúc cho những bức bối của người lớn. Việc la hét, đánh đập hay bạo hành khiến tâm hồn non nớt tổn thương, dẫn đến trầm cảm và hoảng sợ.
Dù vậy, nhưng thời gian qua, xuất hiện nhiều vụ bạo hành khiến trẻ em nhập viện, thậm chí gây tử vong. Trẻ em không có khả năng chọn hoàn cảnh, cũng không đủ công cụ để tự bảo vệ mình trước cảm xúc thất thường của người lớn. Khi người lớn trút giận lên trẻ, dù bằng lời nói hay hành động, hậu quả thường không chỉ là nỗi sợ nhất thời mà có thể kéo dài thành tổn thương tâm lý, sự tự ti hoặc rối loạn cảm xúc về sau. Trút giận lên trẻ em là hành vi tiêu cực, gây tổn thương tâm lý sâu sắc và hình thành khuôn mẫu ứng xử hung hăng ở trẻ. Điều quan trọng là tách bạch cảm xúc của người lớn khỏi cách đối xử với trẻ. Tức giận là cảm xúc bình thường, nhưng cách xử lý cơn giận mới là điều quyết định. Người lớn mất kiểm soát, trẻ em mất tuổi thơ Thời gian gần đây, xuất hiện nhiều trường hợp cha mẹ, người thân bạo hành con cái, cho thấy tình trạng này đang tăng mạnh. ![]() Hiện tại, cộng đồng mạng phẫn nộ trước vụ việc bé gái B.T.H (phường Phú Diễn, Hà Nội) tử vong sau khi bị cha dượng và mẹ ruột bạo hành dã man. Công an đã khởi tố vụ án, bắt giữ bị can về tội Giết người. Theo điều tra, Nguyễn Minh Hiệp (SN 2004, thường trú tại xã Thanh Lâm, tỉnh Ninh Bình) và Bàn Thị Tâm (SN 2006, thường trú tại xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang) sinh sống với nhau như vợ chồng và thuê trọ tại ngõ 31 Nguyễn Khả Trạc, phường Phú Diễn, TP Hà Nội từ tháng 3/2026 đến nay. Ở cùng có cháu H (SN 2022, là con riêng của Tâm) và anh trai của Hiệp cùng người yêu. Chỉ vì ngày nghỉ lễ, bé H dậy đánh răng chậm trễ, Hiệp đã trừng phạt cháu H bằng cách bắt cháu đeo bình nước 5 lít vào cổ. Sau đó, cả Hiệp và Tâm đều thi nhau tát cháu H nhiều lần. Khi cháu H có biểu hiện sợ hãi, không kiểm soát được vệ sinh cá nhân, hai con ác quỷ này đã dùng dép đánh vào mặt khiến cháu ngã xuống nền nhà. Sau đó, Hiệp và Tâm đưa nhau đi chơi, bỏ cháu bé ở nhà một mình. Khi về, thấy cháu H đang lấy bánh kẹo ăn, chúng cho rằng cháu H ăn vụng và tiếp tục trừng phạt. Vẫn là tay không, vẫn là dép, tới tấp lên khuôn mặt non nớt. Hiệp bắt cháu H tự đi tắm. Bé vào nhà tắm chậm chạp, vơ vội một số đồ đạc, Hiệp trừng phạt bằng cách dùng vòi xịt bồn cầu xịt liên tục vào mặt cháu, sau đó đẩy cháu ngã xuống nền nhà tắm. Khi cháu giãy giụa khóc thì Hiệp dùng 2 chân kẹp chặt đầu cháu, một tay giữ chặt người rồi dùng vòi xịt liên tục xịt nước vào miệng và mũi cháu bé. Mặc dù thấy người tình hành hạ con như thế nhưng Tâm không can ngăn mà bỏ đi. Đến khi cháu bé không cử động được nữa, Hiệp mới dừng tay, sơ cứu rồi gọi cấp cứu nhưng cháu bé đã không qua khỏi. Được biết, Bệnh viện E tiếp nhận bé B.T.H trong tình trạng ngừng tuần hoàn, hôn mê sâu, cơ thể có nhiều vết thương, với tỷ lệ tổn thương cơ thể lên đến 99%. Dù các bác sĩ rất nỗ lực cứu chữa, nhưng bé không qua khỏi. ![]() Hay như vụ việc ở TP HCM, bé trai N.G.K (2 tuổi) nhập viện trong tình trạng đa chấn thương, dập lách, dập gan, đứt tụy, tổn thương thận, gãy xương cẳng tay trái, thiếu máu não, rối loạn đông máu. Trên tấm lưng nhỏ bé là chi chít vết bầm, có những vết hoại tử, chứng tỏ cháu bị đòn roi rất mạnh và rất nhiều lần. Những kẻ bạo hành bé K lại chính là mẹ đẻ và cha dượng đang sống chung như vợ chồng. Bé không chỉ phải chịu đựng những trận đòn tay không, mà còn roi vọt, gậy gộc. Những tiếng thét của bé từ trong phòng trọ nhỏ vang lên thường xuyên, đến khi cơ thể bé bỏng không thể chịu đựng được nữa, những kẻ này mới đưa bé đi viện. Nhận thấy vụ việc, hàng xóm báo công an về tội ác của hai kẻ này. Hiện, mẹ đẻ của bé K và cha dượng đã bị Công an bắt và bé K cũng đã qua cơn nguy kịch. Một môi trường an toàn với trẻ không phải là nơi không bao giờ có mâu thuẫn, mà là nơi người lớn chịu trách nhiệm với cảm xúc của mình và không biến trẻ thành “vật chịu đựng” cho stress hay áp lực. Chưa bao giờ môi trường sống của trẻ em lại bất an như bây giờ. Nếu như trước kia, các phương tiện truyền thông phát giác các trường hợp bảo mẫu, giáo viên mẫu giáo và thỉnh thoảng có giáo viên tiểu học, trung học và trung học phổ thông đánh, mắng học sinh thì nay, gia đình - nơi được cho là bình yên nhất lại là nơi nguy hiểm nhất. Câu hỏi đặt ra: Vì sao những người thân yêu nhất với các em lại ra những đòn chí mạng, thú ác với đứa con đẻ của mình như vậy? Pháp luật nghiêm cấm hành vi sử dụng bạo lực đối với trẻ em Có thể thấy được, một môi trường an toàn với trẻ không phải là nơi không bao giờ có mâu thuẫn, mà là nơi người lớn chịu trách nhiệm với cảm xúc của mình và không biến trẻ thành “vật chịu đựng” cho stress hay áp lực. Ngày nay, người ta nói nhiều đến việc dạy con bằng kỷ luật, bằng sự nghiêm khắc, kiên quyết của cha mẹ chứ không phải bằng đòn roi. Theo chia sẻ của nhiều chuyên gia, dạy con bằng đòn roi thể hiện sự bất lực trong cách nuôi dạy con cái. Thế nhưng, với điều kiện kinh tế - xã hội của Việt Nam hiện nay thì không nên dùng đòn roi để dạy trẻ. Nhưng chỉ có thể dừng ở mức để dạy dỗ chứ không phải thỏa cơn nóng giận của người lớn và cần phân biệt với bạo hành. Ranh giới giữa đòn roi và bạo hành rất mong manh nếu người lớn không kiểm soát được hành động của mình. Thay vì la mắng, người lớn cần quản lý cảm xúc, thấu hiểu rằng trẻ chỉ đang học cách đối diện với cảm giác thất vọng. Hãy tạo môi trường an toàn, tôn trọng và yêu thương để con phát triển lành mạnh, thay vì biến con thành "nơi trú ngụ" cho căng thẳng của người lớn. ![]() TS. Luật sư Đặng Văn Cường - Ủy viên BCH Hội Bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam cho biết, theo quy định của Hiến pháp và pháp luật, cha mẹ có trách nhiệm phải bảo vệ, chăm sóc, giáo dục trẻ em. Pháp luật nghiêm cấm hành vi sử dụng bạo lực đối với trẻ em trong bất kỳ tình huống nào. Bởi vậy, hành vi đánh đập, hành hạ cháu bé mới chỉ 4 tuổi là vi phạm nghiêm trọng đạo đức xã hội, vi phạm pháp luật đến mức phải bị xử lý hình sự. Trong vụ việc này, các đối tượng này đã đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự, hoàn toàn có nhận thức đầy đủ về hành vi của mình. Luật sư Cường cho rằng, các đối tượng biết rõ hành vi của mình là vi phạm pháp luật, hành vi đánh đập nạn nhân mới chỉ 4 tuổi có thể gây ra thương tích, thậm chí gây ra thiệt hại về tính mạng của nạn nhân nhưng vẫn cố ý thực hiện hành vi, bỏ mặc hậu quả cháu bé bị thương tích nên hành vi của các đối tượng này có dấu hiệu của tội Cố ý gây thương tích hoặc tội giết người. Cơ quan điều tra sẽ làm rõ nguyên nhân sự việc, diễn biến hành vi đánh đập cháu bé, đồng thời làm rõ hung khí, công cụ mà các đối tượng này sử dụng để đánh cháu bé là gì, nhận thức của các đối tượng khi thực hiện hành vi phạm tội. Trường hợp có căn cứ cho thấy các đối tượng này sử dụng hung khí nguy hiểm, đánh vào vùng trọng yếu của nạn nhân, bỏ mặc hậu quả chết người xảy ra thì căn cứ vào Án lệ số 47 của Hội đồng thẩm phán và Điều 123 Bộ luật Hình sự để khởi tố, xử lý các đối tượng này về tội Giết người. Trường hợp không đủ cơ sở để xử lý về tội giết người, cơ quan chức năng vẫn có thể xử lý các đối tượng về tội Cố ý gây thương tích dẫn đến hậu quả chết người theo quy định tại khoản 4, Điều 134 Bộ luật Hình sự (khung hình phạt từ 7 năm đến 14 năm tù). Theo TS Cường, việc xử lý về tội giết người hay tội Cố ý gây thương tích dẫn đến hậu quả chết người phụ thuộc vào tính chất nguy hiểm của hành vi, động cơ mục đích gây án và căn cứ vào hậu quả đã gây ra đối với nạn nhân. Tuy nhiên, dù xử lý về tội danh gì, các đối tượng này vẫn phải đối mặt với nhiều tình tiết nặng về trách nhiệm hình sự như hành vi có tính chất côn đồ hoặc động cơ đê hèn, phạm tội với người dưới 16 tuổi, phạm tội với người mà người phạm tội có trách nhiệm chăm sóc, giáo dục… nên hình phạt sẽ rất nghiêm khắc.
|


