Tin90p.com - Chiếc thuyền thúng tròn và những vòng quay ký ức nơi biển quê

Đăng lúc: 2026-02-26 10:49:55 | Bởi: admin | Lượt xem: 2 | Chuyên mục: Tin90p

Giữa lòng phố thị ồn ã, khi tiếng còi xe và những bức tường bê tông vây hãm tầm mắt, đôi khi tôi chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào.

Chiếc thuyền thúng tròn và những vòng quay ký ức nơi biển quê
Chiếc thuyền thúng tròn trịa, đẹp đến lạ thường nằm trên bờ biển Hải Hà (phường Nghi Sơn, Thanh Hoá)

Trong giấc mơ của một kẻ tha hương, tôi thấy mình nhỏ bé, ngồi lọt thỏm giữa chiếc thuyền thúng tròn xoe nơi vùng biển Hải Hà (phường Nghi Sơn, Thanh Hóa).

Với người dân Hải Hà, thuyền thúng không chỉ là phương tiện, nó là một mảnh linh hồn của biển. Nhìn từ xa, những chiếc thúng nhấp nhô trên sóng nước xanh ngắt như những chiếc sọ dừa khổng lồ của tạo hóa, hay như những nốt trầm bình dị trên bản nhạc đại dương bao la.

Tôi nhớ ngày ấy, khi còn là một đứa trẻ tóc cháy nắng, lần đầu được bố dắt xuống chiếc thúng nan còn mới.

Chiếc thúng tròn trịa, không có đầu, không có đuôi. Bố bảo: "Biển rộng lòng lắm, nhưng muốn đi trên đó, phải biết cách thấu hiểu con sóng."

Cái ký ức nực cười và đẹp đẽ nhất chính là những vòng quay định mệnh trên mặt biển. Ai chưa biết chèo thúng mà cầm vào chiếc mái chèo bản rộng ấy, chắc chắn sẽ nhận về một bài học nhớ đời.

Chiếc thuyền thúng tròn và những vòng quay ký ức nơi biển quê
Khi không phải theo thuyền lớn ra khơi, những chiếc thuyền thúng lại nằm cạnh nhau yên bình trên bờ

Thay vì tiến về phía trước, chiếc thúng sẽ bắt đầu xoay tròn. Xoay đến chóng mặt, xoay đến mức cả bầu trời và mặt biển như hòa làm một, xanh ngắt và quay cuồng.

Người ta bảo, chèo thuyền thúng là nghệ thuật của sự kiên nhẫn. Không phải cứ gồng mình mà quạt nước là đi được, mà phải khéo léo lách mái chèo theo, phải nương theo con nước, dỗ dành con sóng thì cái thúng cứng đầu ấy mới chịu nghe lời mà lướt tới.

Có những chiều hoàng hôn trên biển Hải Hà, tôi ngồi trong lòng thúng, cảm nhận sự bồng bềnh đến lạ kỳ. Chiếc thúng nhỏ như một chiếc nôi của mẹ biển cả, đưa tôi lên cao rồi lại hạ xuống thấp theo nhịp thở của thủy triều.

Khi ấy, khoảng cách giữa con người và thiên nhiên mong manh đến mức chỉ còn lại một lớp nan tre mỏng manh được đan bện khéo. Thế nhưng, trong cái sự mong manh ấy, tôi lại cảm thấy an toàn tuyệt đối, vì dưới chân mình là cả một vùng ký ức quê hương.

Giờ đây, đứng giữa những ngã tư phố xá, nhìn dòng người ngược xuôi, tôi đôi lúc thấy mình cũng như kẻ lần đầu cầm mái chèo trên chiếc thúng tròn năm ấy.

Đời người có bao lần ta cũng xoay tròn giữa những lo toan, loay hoay mãi mà không tìm được lối đi?

Những lúc ấy, tôi lại nhớ về bài học bên bờ biển, đó là muốn đi xa, trước hết phải học cách giữ thăng bằng và nương theo dòng đời bằng một tâm thế bình thản.

Chiếc thuyền thúng Hải Hà vẫn nằm đó trong ngăn kéo ký ức đẹp nhất của tôi. Nó là hình tròn của sự vẹn tròn, là vòng tay của bố, và là bài học đầu đời về lòng kiên trì.

Dẫu mai này phố có chật, lòng có chênh chao, chỉ cần nhớ về nhịp chèo năm nào, tôi biết mình sẽ lại vượt qua được những vòng xoáy để tìm về với bến đỗ bình yên.

Theo phapluatplus.baophapluat.vn