Tin90p.com - Ai ơi... chớ bỏ ruộng hoang
TTPT.VN - Trong những ngày ra đồng làm tin sản xuất lúa, chúng tôi đã gặp những người nông dân “chân lấm tay bùn” và họ đã cho tôi cái nhìn thật khác về cánh đồng trong tâm thức mỗi người.
Trên cánh đồng lúa ngập màu vàng ươm, bà Võ Thị Hường (60 tuổi, ở thôn Đồn Tư, xã Hiền Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình) thoăn thoắt khiêng bao tải lúa bên vệ đê lên chiếc xe bò cạnh đó quệt mồ hôi nói với chúng tôi: “Năm nay, thời tiết hạn quá, năng suất lúa chẳng bằng năm ngoái”. Rồi bà kể, cả cuộc đời bà làm lụng trên đồng, hết việc nhà mình lại kiếm việc đi làm thuê để trang trải cuộc sống. Nghề nông với bà là nghề “cha truyền con nối”, hết đời nọ sang đời kia, nên cánh đồng lúa này bà thuộc từng ngách cỏ, từng lối mòn. Bà đơn thân nuôi một cậu con trai, “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, năm nào cũng trông cậy “ơn giời”. Bà cũng như người nông dân nơi đây, bao năm nhìn nắng hạn, nhìn mưa lụt vẫn tin “ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng” và nhắc nhở nhau rằng: “Ai ơi... chớ bỏ ruộng hoang”… Tôi cũng đã gặp một lão nông Trần Văn Sỹ, thôn Quảng Xá, xã Tân Ninh đang miệt mài vác bao lúa lên bờ. Ông kể: “Nhà tui làm ruộng từ đời cha, đời cố. Khi vừa mở mắt là thấy ruộng, là nghe mùi mồ hôi. 10 tuổi đã ra đồng cùng cha mẹ gặt hái. Các o không quen, thấy gốc cây sắc, đâm vào chân trần là đau, chớ như tụi tui lại quen đi trên gốc lúa, trên ruộng mấp mô này. Đi đất bằng có khi thấy chân mình lạ lẫm, chông chênh”.
Rồi ông nói về gia đình mình, hiện trồng 7 sào lúa, nếu như năm ngoái ông thu hoạch được chừng hơn 20tạ, thì năm nay chưa được 2/3. Ông thở dài, không giấu nỗi ngậm ngùi, rằng 4 con ông giờ đây đã chẳng ai theo nghề nông, 2 đứa rời quê vào Nam lập nghiệp, 2 đứa làm thợ xây. Vậy là chỉ còn hai ông bà già với cánh đồng lúa. “Là cũng mừng cho chúng, vì làm lúa xem chừng vất vả, nhưng mà cũng nuối tiếc nhiều điều. Nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng, rồi đây nông dân trồng lúa lại có một ngày được hưởng ấm no nhờ vào đồng đất của quê mình.”, ông tâm sự. “Tui quen bà tui cũng trên cánh đồng này. Cảm mến nhau vì cái đức siêng năng, chăm chỉ mà nên đôi, nên lứa. Có thể nói, trừ quãng thời gian đi bộ đội, thì cả cuộc đời tui, cuộc đời vợ tui đã diễn ra trên cánh đồng.”, ông bảo. Trong sâu thẳm, nó là sự gắn bó một cách tự nhiên giữa người nông dân và công việc của mình, cái công việc ngàn đời nay ông bà, tổ tiên, cha mẹ họ vẫn làm, vừa là một cách để duy trì sự sống vừa như cuộc chơi mà họ dànhcả đời đặt vào đấy, một cách tự nguyện đến gần như nghiễm nhiên, chân thành. |
