Rồi đây mình cũng già và những điều còn lại...

Đăng lúc: 2026-01-13 09:26:41 | Bởi: admin | Lượt xem: 3 | Chuyên mục: Tin90

Giữa một đêm dài không ngủ, khi mọi âm thanh ngoài kia đã lắng xuống, tôi mở một bản nhạc quen. Giai điệu vang lên chậm rãi, lời ca như những bước chân rất khẽ chạm vào miền sâu thẳm nhất của tâm hồn: “Rồi đây mình cũng già…”. Chỉ một câu hát thôi, mà tim tôi chợt thắt lại...

Không ồn ào, không bi lụy, bài hát nhẹ nhàng như một lời nhắc, nhưng đủ sức khiến người ta lặng đi rất lâu.
Rồi đây mình cũng già - đó không phải là một nỗi sợ, mà là một sự thật. Không ai tránh được.

Rồi đây mình cũng già và những điều còn lại...
(Hình minh họa).

Thời gian không cần xin phép, cũng chẳng đợi chờ ai. Nó cứ lặng lẽ trôi, từng ngày, từng tháng, từng năm, cho đến một lúc nào đó, ta soi gương và giật mình nhận ra: tóc đã điểm bạc, mắt đã kém tinh anh, lưng không còn thẳng như xưa, và trái tim cũng mang theo nhiều vết xước của những năm tháng đã đi qua. Cuộc đời, hóa ra, nhanh thật. Mới đó mà đã đi quá nửa chặng đường.

Những ngày trẻ, ta từng nghĩ mình còn nhiều thời gian lắm. Còn kịp để yêu, để ghét, để giận hờn, để mải mê chạy theo những điều phù phiếm. Ta từng tin rằng tuổi già còn xa, cái chết còn xa, và những điều mất mát chỉ là câu chuyện của người khác.

Nhưng đến khi đêm xuống, khi mọi vội vã lắng lại, ta mới giật mình nhận ra: thời gian đã lấy đi của ta rất nhiều thứ, mà ta không hề hay biết. Bài hát ấy gieo vào lòng người một nỗi buồn rất sâu. Không phải nỗi buồn tuyệt vọng, mà là nỗi buồn của chiêm nghiệm. Nỗi buồn của những người đã đi qua đủ thăng trầm để hiểu rằng: đời người ngắn lắm.

Với những ai đã bắt đầu nhuốm tóc bạc, nỗi buồn ấy càng rõ hơn. Đó là nỗi buồn khi nhìn lại chặng đường đã qua, tự hỏi mình đã sống thế nào, đã yêu thương đủ chưa, đã tử tế đủ chưa, đã để lại được điều gì có ý nghĩa hay chưa. “Rồi đây mình cũng già” không chỉ là lời hát, mà là một câu hỏi lớn của đời người.

Khi tóc bạc, khi sức yếu, khi không còn đủ khỏe để bon chen, thứ còn lại với ta là gì? Tiền bạc ư? Danh vọng ư? Hay chỉ là những kỷ niệm lặng lẽ nằm lại trong trí nhớ, cùng những ân hận muộn màng vì đã từng vô tâm, từng nóng nảy, từng làm tổn thương người khác mà không kịp nói một lời xin lỗi?

Có những đêm như thế, tôi ngồi lặng và nhìn lại cuộc đời mình. Bao nhiêu lần ta đã bỏ lỡ những bữa cơm gia đình chỉ vì mải mê công việc. Bao nhiêu lần ta đã làm cha mẹ buồn, làm người thương tổn thương chỉ vì cái tôi quá lớn. Bao nhiêu người đã từng đi qua đời ta, trao cho ta yêu thương chân thành, nhưng rồi ta lại để họ rời đi trong im lặng. Thời gian không quay lại để ta sửa sai, chỉ để lại những khoảng trống mà đôi khi cả đời cũng không lấp đầy được.

Cuộc đời đi nhanh đến mức, có lúc ta chưa kịp hiểu mình sống để làm gì, thì đã phải nghĩ đến chuyện mình sẽ để lại điều gì. Và đó chính là điều bài hát nhắc ta nhớ: rồi đây mình cũng già, rồi cũng sẽ rời đi, vậy thì điều gì sẽ còn ở lại? Không phải ai cũng cần làm điều gì lớn lao cho xã hội. Không phải ai cũng phải ghi danh vào lịch sử.

Nhưng mỗi người đều có thể để lại cho đời một ân tình. Một ân tình đủ ấm để người khác nhớ đến ta bằng sự biết ơn, bằng nụ cười, chứ không phải bằng oán trách hay nỗi buồn.

Một người cha để lại cho con cái không chỉ là mái nhà, mà là nhân cách sống. Một người mẹ để lại không chỉ là những bữa cơm, mà là tình thương bao dung. Một người anh, người chị để lại cho em mình sự chở che. Một người bạn để lại sự tử tế. Một người bình thường cũng có thể để lại cho đời sự chân thành. Những điều ấy, nhỏ thôi, nhưng bền lâu hơn bất cứ tài sản nào.

Rồi mai này, khi mình đã già, khi ngồi bên hiên nhà nhìn nắng chiều rơi chậm, điều khiến ta an lòng không phải là mình đã có bao nhiêu tiền, mà là con cháu có còn nhớ đến mình với sự kính trọng hay không. Họ nhớ đến ta như một người cha hiền, một người mẹ nhân hậu, một người chú, người bác sống có tình có nghĩa.

Họ nhớ rằng đã từng được ta dạy cách sống tử tế, cách yêu thương con người, cách làm điều đúng ngay cả khi không ai nhìn thấy. Nếu mai này, khi nhắc đến tên ta, người khác mỉm cười mà nói rằng: “Người đó sống tốt lắm”, thì có lẽ cuộc đời ta đã không uổng phí. Khi ấy, cái chữ “rồi mình cũng già” không còn là nỗi buồn nữa, mà trở thành một lời chấp nhận nhẹ nhàng, bình thản.

Bài hát kết thúc, nhưng dư âm thì còn mãi. Nó nhắc tôi rằng: sống không phải chỉ để tồn tại, mà là để gieo lại điều gì đó cho đời. Dù chỉ là một lời nói tử tế, một hành động lương thiện, một sự giúp đỡ đúng lúc, hay đơn giản là sống sao cho không phải cúi mặt với lương tâm mình. Rồi đây mình cũng già, đó là điều chắc chắn.

Nhưng già đi trong ân hận hay trong bình yên, điều đó phụ thuộc vào cách ta sống hôm nay. Nếu ngay từ bây giờ, ta biết trân trọng từng khoảnh khắc, biết yêu thương khi còn có thể, biết nói lời xin lỗi khi cần, biết cho đi mà không toan tính, thì khi thời gian lấy đi sức trẻ, nó sẽ trả lại cho ta một điều quý giá hơn: sự thanh thản trong tâm hồn. Và có lẽ, đó chính là điều đẹp nhất mà một con người có thể để lại cho đời - một ân tình.

Theo phapluatplus.baophapluat.vn